Sau sự việc Mai Tần bị giáng vị, không khí tại cung Trường Xuân trở nên ngột ngạt như thể chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ làm nổ tung tất cả. Tuế Quý phi đột ngột đổi tính, thay vì tìm cách gây hấn, ả lại sai người mang đến cho Nhược Hi một hộp trà Long Tỉnh thượng hạng, nói là để "an ủi muội muội dưỡng thương".
Nhìn hộp trà được chạm trổ tinh xảo trên bàn, Nhược Hi khẽ nheo mắt. Nàng cầm một nắm lá trà lên, đưa sát mũi ngửi. Mùi hương thanh khiết, không có gì bất thường.
"Nương nương, Quý phi đột nhiên tốt bụng như vậy, chắc chắn có điềm lạ." – Tố Tâm lo lắng nói.
Nhược Hi không đáp. Nàng lấy một chiếc kim thử độc bằng bạc đâm sâu vào hộp trà. Kim vẫn giữ nguyên màu trắng sáng. Nàng lại lấy một ít lá trà cho vào nước nóng, kim bạc vẫn không đổi màu.
"Hương không độc, lá không độc, nước cũng không độc..." – Nhược Hi lẩm bẩm.
Nhưng đúng lúc định nâng chén trà lên, ánh mắt nàng chợt khựng lại ở chiếc ấm trà bằng gốm nung màu nâu đỏ mà Tố Tâm vừa dùng để pha. Nàng dùng móng tay cạo nhẹ vào lớp men bên trong vòi ấm, sau đó thả mảnh vụn đó vào chén trà.
Chỉ trong nháy mắt, nước trà đang xanh trong bỗng chuyển sang màu tím thẫm, bốc lên một mùi hăng hắc cực kỳ khó chịu.
Tố Tâm mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống: "Nương nương! Nô tỳ không hề biết... vòi ấm này là do Phủ Nội Vụ mới mang tới sáng nay!"
Nhược Hi siết chặt chén trà, đôi môi run rẩy vì tức giận nhưng trí não lại hoạt động cực nhanh. Một cái bẫy hoàn hảo! Độc không nằm ở trà, mà nằm ở lớp men bên trong vòi ấm. Mỗi khi nước nóng đi qua, độc tố sẽ tan ra một lượng cực nhỏ, đủ để người dùng chết dần chết mòn trong vòng một tháng mà thái y không thể tìm ra nguyên nhân.
— "Thật là một chiêu thức thâm hiểm. Tuế Quý phi muốn ta chết mà không để lại dấu vết."
Đúng lúc đó, thái giám báo tin Hoàng hậu nương nương đang tới cung Trường Xuân để thăm hỏi. Nhược Hi nhìn chén trà độc, rồi nhìn chiếc ấm gốm. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu nàng.
Nàng nhanh chóng đổ chén trà tím đi, rót một chén trà mới nhưng không uống, mà cố tình để chén trà đó ngay cạnh chỗ ngồi của Hoàng hậu.
Khi Hoàng hậu an tọa, bà nhìn thấy hộp trà Long Tỉnh trên bàn, mỉm cười nói: — "Quý phi thật biết quan tâm muội muội. Trà này là loại tiến vua, cực kỳ quý hiếm."
Nhược Hi ra vẻ cung kính: — "Bẩm Hoàng hậu, trà ngon phải có người cùng thưởng thức mới trọn vị. Thần thiếp vừa pha xong một ấm, định mời nương nương nhưng sợ trà thường dân dã không hợp khẩu vị người."
Hoàng hậu định đưa tay cầm chén trà, nhưng Nhược Hi đột nhiên "vô ý" làm rơi chiếc trâm cài tóc xuống đất ngay dưới chân Hoàng hậu. Khi nàng cúi xuống nhặt trâm, nàng kín đáo dùng một loại bột thuốc giấu trong móng tay (thứ nàng đã chuẩn bị từ trước) rắc vào chén trà của chính mình.
— "Á!" – Nhược Hi khẽ kêu lên một tiếng rồi ngã khuỵu, tay ôm bụng, mặt biến sắc tái nhợt.
Chén trà trên bàn bị gạt đổ, thấm vào thảm thêu. Một con mèo nhỏ của cung Trường Xuân tò mò liếm phải vệt nước trên sàn, chỉ vài giây sau đã lăn ra co giật rồi chết thẳng cẳng.
Hoàng hậu kinh hoàng đứng bật dậy: "Có độc! Mau truyền thái y! Có kẻ mưu sát Trà Quý nhân ngay trước mặt bản cung!"
Nhược Hi nằm dưới đất, nén cơn đau thắt dạ dày (do nàng đã uống một lượng rất nhỏ thuốc gây nôn trước đó để diễn cho thật). Nàng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Hoàng hậu và sự náo loạn của đám cung nhân, thầm cười lạnh: "Kẻ cầm chén là ta, nhưng kẻ phải trả giá cho chén trà này... chính là người đã tặng trà."
Trận chiến này, Nhược Hi không chỉ muốn trừ khử độc tố trong cung, mà còn muốn mượn tay Hoàng hậu để giáng một đòn chí mạng vào uy tín của Tuế Quý phi.