Đêm Thất tịch, bầu trời Tử Cấm Thành trong vắt, dải Ngân Hà lấp lánh như một dải lụa bạc vắt ngang qua những mái cung điện thâm nghiêm. Theo lệ cũ, phi tần các cung đều lập bàn thờ dưới trăng, dâng kim chỉ để cầu khéo tay (Khất xảo).
Tại cung Trường Xuân, Nhược Hi cùng các cung nữ đang bày biện mâm cỗ. Thế nhưng, trái với không khí rộn ràng bên ngoài, lòng nàng lại trĩu nặng một cảm giác bất an. Gió đêm nay thổi lồng lộng, làm lay động những bức rèm che, tạo ra những bóng đen chập chờn trên tường điện.
"Nương nương, người xem, cây kim của người vừa xâu qua được bảy lỗ chỉ, đây là điềm lành đấy ạ!" – Tố Tâm hớn hở reo lên.
Nhược Hi vừa định mỉm cười thì đột nhiên, một con quạ đen từ đâu bay tới, kêu lên những tiếng thảm thiết rồi lao thẳng vào lưỡi nến đang cháy, làm ngọn lửa bùng lên màu xanh lét trước khi tắt lịm. Cả cung điện rơi vào bóng tối bao trùm.
— "Điềm gở! Mau thắp nến lên!" – Nhược Hi quát khẽ.
Khi ánh sáng trở lại, nàng bàng hoàng phát hiện trên bàn thờ không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vật lạ. Đó là một hình nhân bằng vải cũ nát, trên mình găm chi chít những cây kim bạc, và đáng sợ hơn cả, phía sau hình nhân có dán một tờ giấy đỏ viết ngày tháng năm sinh của... Hoàng hậu.
— "A!" – Tố Tâm hét lên một tiếng rồi vội vàng bịt miệng lại, mặt cắt không còn giọt máu. "Nương nương... đây là... đây là yểm bùa Thái hậu và Hoàng hậu... tội này là tru di cửu tộc!"
Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên ngoài cửa. Tiếng thái giám tổng quản dõng dạc: — "Hoàng thượng giá đáo! Hoàng hậu nương nương giá đáo!"
Nhược Hi chết lặng. Kẻ thủ ác tính toán quá chuẩn xác. Chúng gài hình nhân vào đúng lúc lửa tắt, và ngay lập tức báo tin để Hoàng thượng đến "bắt quả tang". Nếu bây giờ giấu đi không kịp, mà để lộ ra thì nàng sẽ trở thành "hình nhân thế mạng" cho một âm mưu lật đổ vương quyền.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhược Hi nhìn thấy chiếc túi thơm chứa hoa trà khô của mình trên bàn. Nàng không vứt hình nhân đi, mà nhanh tay giật lấy tờ giấy đỏ có tên Hoàng hậu, nhét vào miệng nuốt chửng. Sau đó, nàng dùng chiếc kim thêu đang cầm trên tay, nhanh như cắt thêu thêm vài đường lên ngực hình nhân, biến nó từ một vật nguyền rủa thành một hình nhân trông như... búp bê cầu phúc cho trẻ nhỏ.
Khi Càn Long và Hoàng hậu bước vào, họ thấy Nhược Hi đang quỳ dưới đất, ôm hình nhân trong tay, nước mắt ngắn dài.
— "Trà Quý nhân, đêm Thất tịch đại hỷ, sao ngươi lại khóc lóc thảm thiết thế này? Còn vật trên tay ngươi là gì?" – Càn Long nhíu mày hỏi, ánh mắt ngài sắc lẹm nhìn vào vật lạ.
Nhược Hi dập đầu sát đất, giọng nghẹn ngào: — "Bẩm Hoàng thượng, bẩm Hoàng hậu... Thần thiếp vừa mơ thấy một giấc mơ hãi hùng, thấy một đứa trẻ khóc lóc đòi mẹ. Thần thiếp nhớ đến vị A ca đã mất của nương nương, lòng đau như cắt nên mới mạo muội may một hình nhân để cầu siêu cho tiểu thiên thần ấy. Thần thiếp biết mình tay chân vụng về, làm vật này trông hơi đáng sợ, xin nương nương trách phạt!"
Hoàng hậu nghe nhắc đến vị A ca đoản mệnh của mình, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Bà cầm lấy hình nhân, thấy những đường kim thêu vụng về nhưng đầy thành ý, lại không tìm thấy bất kỳ tên tuổi hay bùa chú nào (vì Nhược Hi đã nuốt tờ giấy), liền xúc động: — "Ngươi... ngươi có lòng như vậy, bản cung sao nỡ trách phạt. Đứng lên đi."
Càn Long nhìn Nhược Hi bằng ánh mắt thâm trầm. Ngài tiến lại gần, ngửi thấy mùi giấy cháy và vị lạ từ hơi thở của nàng, nhưng ngài không nói gì, chỉ khẽ thở dài: — "Đêm thâu lạnh lẽo, Trà Quý nhân đa sầu đa cảm quá rồi. Lý Ngọc, ban cho cung Trường Xuân thêm mười lò than lụa, đừng để Quý nhân phải mơ thấy những điều đau lòng nữa."
Khi đoàn người rời đi, Nhược Hi đổ gục xuống sàn điện. Vị đắng của tờ giấy đỏ vẫn còn vương trong cổ họng, nóng rát. Nàng biết, kẻ vừa ra tay chính là Tuế Quý phi. Ả ta không chỉ muốn nàng chết, mà còn muốn nàng kéo theo cả gia tộc xuống địa ngục.
— "Tuế Quý phi... nợ này, ta sẽ bắt ngươi trả bằng cả mạng sống của đứa con trong bụng ngươi!" – Nhược Hi nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự tàn độc chưa từng có.