Sau đêm Thất tịch kinh hoàng, Nhược Hi không hề tỏ ra sợ hãi hay tìm cách vạch trần Tuế Quý Phi. Nàng chọn cách im lặng, nhưng là sự im lặng đầy ẩn ý. Nàng biết Hoàng hậu tuy bề ngoài hiền từ, nhưng thâm tâm luôn nghi kỵ bất cứ ai đe dọa đến vị trí chính cung của mình.
Nhược Hi tìm đến cung Trường Lạc của Hoàng hậu vào một buổi chiều tà. Nàng không mang theo lụa là, mà mang theo một bát canh an thần tự tay sắc.
— "Nương nương, từ sau đêm Thất tịch, thần thiếp thấy người sắc mặt không tốt, chắc hẳn là vì nhớ thương Nhị A ca mà tâm thần bất an. Thần thiếp có chút kiến thức về y lý, mạo muội sắc chén thuốc này mong người dùng thử."
Hoàng hậu nhận lấy bát thuốc, ánh mắt nhìn Nhược Hi đầy thâm trầm: — "Ngươi thật sự chỉ lo cho sức khỏe của bản cung, hay còn điều gì muốn nói về búp bê vải đêm đó?"
Nhược Hi quỳ sụp xuống, giả vờ run rẩy, giọng nói nghẹn ngào: — "Thần thiếp không dám giấu nương nương. Đêm đó... thực chất thần thiếp đã thấy một kẻ lạ mặt lảng vảng sau cung Trường Xuân trước khi lửa tắt. Kẻ đó đánh rơi một chiếc khuy áo bằng ngọc trai mễ (loại ngọc nhỏ). Thần thiếp nhớ không lầm, loại ngọc này chỉ có ở tẩm cung của Tuế Quý Phi mới được ban dùng."
Hoàng hậu đặt mạnh bát thuốc xuống bàn, tiếng sứ va chạm khô khốc: — "Tuế Quý Phi? Ngươi có bằng chứng không?"
Nhược Hi lấy trong ống tay áo ra một chiếc khuy ngọc (thực chất là nàng đã chuẩn bị sẵn để vu oan). Nhưng nàng không đưa ngay, mà lại nói: — "Thần thiếp không dám đưa ra bằng chứng này, vì sợ Quý Phi thế lực che trời, sẽ giết người diệt khẩu. Thần thiếp chỉ lo cho nương nương, kẻ đó đã dám dùng thuật yểm bùa, chứng tỏ tâm địa muốn lật đổ Phượng vị đã không còn che giấu nữa."
Hai chữ "Lật đổ" như một ngọn lửa đốt cháy sự nhẫn nhịn cuối cùng của Hoàng hậu. Bà vốn đã căm ghét sự kiêu ngạo của Tuế Quý Phi, nay lại nghe tin ả dám dùng tà thuật hại mình, cơn thịnh nộ bùng phát.
— "Láo xược! Một Quý phi mà dám mưu đồ bất chính. Nếu bản cung không ra tay, ả tưởng hậu cung này là của họ Niên nhà ả sao?"
Ngay lập tức, Hoàng hậu ra lệnh cho Thái giám tổng quản cung Trường Lạc dẫn người đến khám xét nơi ở của cung nữ thân cận bên cạnh Tuế Quý Phi. Nhược Hi đứng một góc, cúi đầu giấu đi tia sáng lạnh lẽo trong mắt. Nàng biết, trong phòng của cung nữ đó chắc chắn sẽ tìm thấy... những lá bùa còn sót lại (do Nhược Hi đã bí mật sai Tố Tâm mua chuộc và cài cắm vào từ trước).
Cuộc khám xét diễn ra chớp nhoáng và đẫm máu. Toàn bộ cung Trường Xuân của Tuế Quý Phi bị phong tỏa. Hoàng hậu không cần thông báo cho Hoàng đế, bà dùng quyền quản lý lục cung để giam lỏng Quý Phi, đánh chết ba cung nữ thân tín của ả để làm gương.
Càn Long khi hay tin chỉ đến cung Trường Lạc một lúc. Ngài nhìn thấy Hoàng hậu đang ngồi khóc lóc về việc mình bị yểm bùa, lại nhìn thấy Nhược Hi đứng hầu cạnh với vẻ mặt "đáng thương". Ngài thở dài, không trách phạt Hoàng hậu, mà chỉ lẳng lặng ban chỉ: "Tuế Quý Phi bất kính với Hoàng hậu, cấm túc trong cung, tước đi quyền quản lý chi tiêu hậu cung, giao lại cho Hoàng hậu toàn quyền xử lý."
Khi rời khỏi cung Trường Lạc, Nhược Hi bước đi thong dong giữa những hành lang dài hun hút. Nàng đã mượn bàn tay của Hoàng hậu để bẻ gãy một cánh tay đắc lực của Tuế Quý Phi.
"Tuế Quý Phi, đây mới chỉ là món khai vị. Cái giá của việc dám đụng đến gia tộc họ Thẩm, ta sẽ bắt ngươi phải trả dần từng chút một."