MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 11: PHẾ VỊ ĐÁP ỨNG – BÀI HỌC ĐẦU TIÊN VỀ SỰ TÀN NHẪN

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 11: PHẾ VỊ ĐÁP ỨNG – BÀI HỌC ĐẦU TIÊN VỀ SỰ TÀN NHẪN

723 từ · ~4 phút đọc

Sau khi Tuế Quý Phi bị cấm túc, phe cánh của ả như rắn mất đầu. Mai Đáp ứng (trước là Mai Tần) sống lay lắt trong một gian phòng tồi tàn phía sau cung Trường Xuân, ngày ngày phải chịu sự ghẻ lạnh của cung nhân. Nhưng đối với Nhược Hi, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để trả giá cho chén trà nóng hất vào tay nàng năm xưa.

Một buổi chiều u ám, Nhược Hi ghé thăm nơi ở của Mai Đáp ứng. Căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc và thuốc bắc rẻ tiền. Mai Đáp ứng nằm trên giường, gương mặt hốc hác, thấy Nhược Hi vào liền gầm lên: — "Ngươi đến đây để xem ta thảm hại thế nào sao? Đồ tiện nhân tâm cơ!"

Nhược Hi không giận, nàng thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ, ra hiệu cho Tố Tâm đặt một chiếc khay phủ lụa đỏ lên bàn. — "Tỷ tỷ nói sai rồi, muội muội đến đây là để tiễn tỷ tỷ một đoạn đường. Sống thế này, chẳng thà tìm nơi khác thanh tịnh hơn."

Mai Đáp ứng run rẩy: "Ngươi... ngươi định làm gì?"

Nhược Hi lật tấm lụa đỏ ra. Trên khay là một dải lụa trắng và một bình rượu đế nhỏ. — "Hoàng hậu đã tra ra kẻ trực tiếp thuê thầy pháp yểm bùa đêm Thất tịch chính là người nhà của tỷ tỷ ở quê. Quý Phi nương nương đã khai hết rồi, ả nói chính tỷ tỷ là kẻ bày đầu, ả chỉ vì bị tỷ tỷ lôi kéo nên mới lầm lỡ."

Mai Đáp ứng trợn mắt, hét lên: "Láo xược! Chính ả ta sai khiến ta! Ả ta muốn đổ tội cho ta để giữ mạng!"

Nhược Hi khẽ thở dài, giọng điệu đầy vẻ thương xót nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: — "Ai nói không quan trọng, quan trọng là Hoàng thượng đã tin lời Quý Phi. Gia tộc của tỷ tỷ đã bị bắt vào đại lao. Nếu tỷ tỷ tự kết liễu tối nay, muội muội hứa sẽ xin Hoàng hậu tha chết cho đứa em trai nhỏ của tỷ ở quê. Còn nếu không... cả họ nhà tỷ sẽ phải chịu tội tru di."

Đây là một lời nói dối trắng trợn. Quý Phi chưa hề khai, nhưng Mai Đáp ứng trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng đã hoàn toàn tin rằng mình bị chủ cũ phản bội. Sự phản bội là đòn chí mạng nhất bẻ gãy ý chí của một con người.

Mai Đáp ứng cười điên dại, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo: — "Ta hiểu rồi... ta chỉ là một quân cờ. Khi thắng thì ta là sủng phi, khi thua thì ta là hình nhân thế mạng. Thẩm Nhược Hi, ngươi tàn nhẫn hơn cả Quý Phi!"

Nhược Hi đứng dậy, tiến lại gần, ghé sát tai Mai Đáp ứng, thì thầm: — "Ta không tàn nhẫn, ta chỉ đang học cách sống sót. Tỷ tỷ yên tâm, dải lụa này là loại tốt nhất, sẽ không đau lâu đâu."

Nói rồi, Nhược Hi lẳng lặng bước ra ngoài, đóng sập cửa điện lại. Nàng đứng ngoài hành lang, nghe thấy tiếng ghế đổ và tiếng giãy giụa yếu ớt bên trong. Gió rít qua khe cửa, thổi tung vạt áo kỳ của nàng. Nhược Hi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh của quyền lực đang thấm dần vào máu thịt.

Một lát sau, tiếng Tố Tâm run rẩy báo: "Nương nương... Mai Đáp ứng... đi rồi."

Nhược Hi mở mắt, ánh mắt không còn một chút gợn sóng: — "Đi báo với Phủ Nội Vụ, Mai Đáp ứng vì hối lỗi chuyện yểm bùa nên đã tự sát tạ tội. Mai táng theo nghi thức cung nữ, không được đưa vào lăng tẩm phi tần."

Đêm đó, Nhược Hi ngồi một mình dưới ánh nến, tự tay thêu nốt đóa trà hoa trên chiếc khăn tay. Nàng đã học được bài học đầu tiên: Để leo lên đỉnh cao, bàn tay phải nhúng máu; và để bảo vệ người thân, phải biến mình thành kẻ ác.

Cái chết của Mai Đáp ứng chỉ là phát súng đầu tiên. Mục tiêu tiếp theo của nàng, kẻ đang run rẩy trong cung cấm túc, chính là Tuế Quý Phi.