MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 12: LÒNG ĐẾ VƯƠNG – THÂM SÂU NHƯ BIỂN CẢ

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 12: LÒNG ĐẾ VƯƠNG – THÂM SÂU NHƯ BIỂN CẢ

774 từ · ~4 phút đọc

Cái chết của Mai Đáp ứng như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng nghi ngại. Hoàng đế không phải kẻ ngốc, ngài thừa biết một kẻ tham sống sợ chết như Mai Đáp ứng sẽ không tự nhiên mà "hối lỗi" đến mức treo cổ.

Đêm đó, Dưỡng Tâm Điện trầm mặc đến đáng sợ. Nhược Hi được triệu đến nhưng không phải để thị tẩm. Ngài ngồi sau án thư, ánh nến tạc lên gương mặt ngài những mảng sáng tối lạnh lùng.

— "Trà Quý nhân, ngươi có biết vì sao trẫm lại ban hiệu cho ngươi là 'Trà' không?" – Càn Long không ngước mắt lên, giọng nói đều đều nhưng mang sức nặng ngàn cân.

Nhược Hi quỳ giữa điện, đôi tay đan vào nhau: — "Bẩm Hoàng thượng, thần thiếp ngu muội, chỉ nghĩ rằng vì người thích hương vị thanh khiết của trà hoa."

— "Sai rồi." – Ngài đột ngột đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía nàng. "Trà... lúc đầu thì đắng, sau mới thấy ngọt. Nhưng nếu ngâm quá lâu, nó sẽ trở nên chát đắng khó nuốt. Mai Đáp ứng chết vào giờ Tuất, mà giờ Dậu người ta thấy ngươi ghé qua chỗ nàng ta. Ngươi đã nói gì để một kẻ ngoan cố như thế lại chịu buông xuôi?"

Nhược Hi cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ bậc đế vương. Nàng không lạy lục van xin, cũng không phủ nhận. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhưng kiên định nhìn thẳng vào ngài:

— "Thần thiếp đã nói với tỷ tỷ về sự tàn khốc của lòng người. Thần thiếp nói rằng... Quý phi đã bỏ rơi tỷ ấy. Thần thiếp cho tỷ ấy một dải lụa trắng, không phải để giết tỷ ấy, mà là cho tỷ ấy một sự lựa chọn cuối cùng để bảo toàn danh dự cho gia tộc."

Nàng cúi đầu, giọng nghẹn lại: — "Hoàng thượng, người trách thiếp tàn nhẫn sao? Ở nơi này, nếu không tàn nhẫn với kẻ muốn giết mình, thì chính là tàn nhẫn với bản thân. Thần thiếp chỉ là một nữ tử muốn sống, một nữ tử đã quá sợ hãi bóng tối của đêm Thất tịch."

Càn Long đứng khựng lại. Ngài nhìn thấy sự run rẩy thật sự trong bờ vai mảnh dẻ của nàng, nhưng cũng nhìn thấy một ý chí sắt đá trong lời nói ấy. Ngài bật cười, một tiếng cười khan khốc:

— "Ngươi dám thừa nhận ngay trước mặt trẫm rằng ngươi đã bức tử một phi tần? Ngươi không sợ trẫm ban chết cho ngươi sao?"

Nhược Hi tiến lại gần, ôm lấy chân ngài, giọng thì thầm như hơi thở: — "Nếu người muốn thần thiếp chết, thần thiếp đã chết từ đêm ở Ngự Uyển rồi. Người giữ thần thiếp lại, chẳng phải vì người muốn tìm một người có thể nhìn thấu sự thâm sâu của người, một người dám nói thật với người giữa vạn lời dối trá sao? Lòng đế vương sâu như biển cả, thần thiếp nguyện làm một con thuyền nhỏ, dù bị sóng nhấn chìm cũng muốn được trôi trong lòng biển ấy."

Ánh mắt Càn Long thay đổi. Sự giận dữ dần được thay thế bởi một sự hứng thú nguy hiểm. Ngài cúi xuống, bóp chặt cằm nàng, buộc nàng phải nhìn vào mắt mình:

— "Ngươi rất giống trẫm. Đều là những kẻ cô độc và đầy toan tính. Được, trẫm sẽ xem con thuyền nhỏ là ngươi có thể chèo lái bao lâu trong biển cả của trẫm."

Đêm đó, ngài không ban thưởng, cũng không phạt. Ngài chỉ bắt nàng ngồi mài mực cho ngài đến tận sáng. Mỗi lần Nhược Hi mỏi tay, ngài lại lạnh lùng nhắc nhở. Đó là một sự trừng phạt, cũng là một sự công nhận ngầm.

Khi Nhược Hi bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện vào lúc bình minh, nàng hiểu rằng mình đã vượt qua cửa ải khó khăn nhất. Nàng không còn là một sủng phi đơn thuần, nàng đã trở thành "tri kỷ tâm cơ" của hoàng đế.

Nhưng phía sau lưng nàng, ánh mắt của Lý Ngọc – thái giám thân cận của vua – vẫn dõi theo đầy bí hiểm. Và trong ống tay áo của Nhược Hi, nàng đang nắm chặt một vật vừa trộm được trên án thư của vua: Một bức mật thư cũ có đóng dấu ấn của gia tộc họ Thẩm.

Bí mật về thân phận của nàng đang bắt đầu bị lung lay từ phía chính người đàn ông nàng vừa "mê hoặc".