Trở về cung Trường Xuân khi sương sớm còn chưa tan, Nhược Hi lập tức đuổi khéo Tố Tâm ra ngoài. Cánh cửa điện đóng sầm lại, ngăn cách thế giới hào nhoáng bên ngoài với nỗi sợ hãi đang bủa vây lấy tâm trí nàng.
Từ trong ống tay áo rộng, nàng run rẩy rút ra mảnh giấy đã bị hơi nóng của lòng bàn tay làm cho ẩm ướt. Đó là một bức mật thư cũ kỹ, giấy đã ngả vàng, nhưng dấu ấn triện đỏ rực hình chim phượng của gia tộc họ Thẩm vẫn hiện rõ mồn một – dấu ấn vốn chỉ dùng cho những tấu chương mật trình lên hoàng đế.
“Thẩm gia trung quân, tuyệt không mưu phản. Kẻ cầm bằng chứng giả là kẻ mang nhẫn ngọc bích.”
Nhược Hi cảm thấy hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Những dòng chữ này là thủ bút của cha nàng, viết trong những ngày cuối cùng trước khi bị hạ ngục. Tại sao nó lại nằm trên án thư của Càn Long sau ngần ấy năm? Phải chăng ngài vẫn luôn giữ nó, hay ngài đang âm thầm điều tra lại vụ án năm xưa?
— "Kẻ mang nhẫn ngọc bích..." – Nàng lẩm bẩm, ký ức hiện về đêm đại họa mười năm trước. Trong ánh lửa bùng cháy, nàng nhớ mang máng một bàn tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích sẫm màu đã hạ lệnh phóng hỏa.
Nhưng trong cung này, kẻ dùng ngọc bích không thiếu. Từ các vương gia cho đến những vị đại thần quyền cao chức trọng. Thậm chí... Nhược Hi bàng hoàng nhớ lại, trong lúc mài mực đêm qua, nàng đã thấy trên ngón cái của Càn Long cũng có một chiếc nhẫn ngọc bích lục bảo.
Sự nghi ngờ như một con rắn độc trườn bò trong tim. Nếu kẻ thủ ác chính là người đang sủng ái nàng, thì mọi toan tính của nàng từ trước đến nay chẳng khác nào hiến mạng cho quỷ dữ.
"Nương nương, Tuế Quý Phi xin được gặp." – Tiếng Tố Tâm vang lên từ bên ngoài, phá tan bầu không khí đặc quánh.
Nhược Hi giật mình, nhanh chóng giấu bức thư vào dưới lớp gạch lỏng dưới gầm giường – nơi nàng vẫn dùng để cất giữ những bí mật chết người. Nàng hít thở sâu, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày rồi bước ra ngoài.
Tuế Quý Phi hôm nay không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Sau khi bị cấm túc và tước quyền, trông ả tiều tụy hẳn đi, nhưng đôi mắt lại rực lên một ngọn lửa u uất. Ả bước vào điện, không hành lễ, chỉ nhìn chằm chằm vào Nhược Hi:
— "Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao, Trà Quý nhân? Ngươi tưởng mượn tay Hoàng hậu giết được Mai Đáp ứng là có thể kê cao gối mà ngủ?"
Nhược Hi khẽ nhấp một ngụm trà, bình thản đáp: — "Quý phi nương nương quá lời rồi. Muội muội chỉ làm những việc cần làm để tự vệ mà thôi."
Quý Phi tiến lại gần, ghé sát tai nàng, giọng cười khàn đục: — "Ta đến để nhắc nhở ngươi một chuyện. Cha ta từng nói, vụ án Thẩm gia năm xưa có một kẻ 'nội gián' cung cấp thông tin cho triều đình. Kẻ đó chính là người mà Thẩm gia tin tưởng nhất. Ngươi có muốn biết chiếc nhẫn ngọc bích năm đó thuộc về ai không?"
Nhược Hi siết chặt chén trà đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Quý Phi đang tung hỏa mù, hay ả thực sự nắm giữ chìa khóa của quá khứ?
— "Nếu nương nương biết, sao không nói thẳng ra?"
Tuế Quý Phi nhếch môi: — "Nói ra thì còn gì là thú vị nữa. Ta muốn xem ngươi tự tay giết chết kẻ ngươi yêu, hoặc bị kẻ ngươi yêu giết chết. Tử Cấm Thành này không có chỗ cho sự thật, chỉ có chỗ cho những kẻ biết cách lừa dối chính mình mà thôi."
Ả ta quay người bỏ đi, để lại Nhược Hi đứng lặng giữa điện. Gió lạnh luồn qua kẽ tóc, mang theo mùi hương của những âm mưu sắp tới. Bức mật thư trong tay nàng, lời nói của Quý Phi, và chiếc nhẫn trên tay Hoàng đế... tất cả như những mảnh ghép của một bức tranh đẫm máu mà Nhược Hi buộc phải hoàn thành.
Đêm đó, Nhược Hi không thắp nến. Nàng ngồi trong bóng tối, tay mân mê đóa trà hoa bằng bạc. Nàng hiểu rằng, bước đi tiếp theo của nàng sẽ không còn là nhắm vào phi tần nữa, mà là nhắm vào chính sự thật đằng sau ngai vàng.