Sau cuộc gặp đầy ẩn ý với Tuế Quý Phi, Nhược Hi luôn cảm thấy có một đôi mắt dõi theo mình ngay trong chính cung Trường Xuân. Nàng bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ: Hộp phấn trên bàn trang điểm bị dịch chuyển vài phân, bức mật thư dưới lớp gạch dường như đã bị ai đó chạm vào.
Một đêm trăng mờ, Nhược Hi giả vờ ngủ say. Nàng nghe thấy tiếng bước chân rón rén tiến lại gần gầm giường. Một bàn tay run rẩy đang mò mẫm dưới lớp gạch lỏng.
— "Ngươi đang tìm thứ này sao?" – Nhược Hi đột ngột ngồi dậy, giọng nói lạnh lùng xé toạc không gian tĩnh lặng.
Tố Tâm giật mình ngã nhào xuống đất, trên tay vẫn đang cầm góc bức mật thư cũ. Dưới ánh nến lờ mờ, gương mặt vốn dĩ trung hậu của Tố Tâm giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và tội lỗi.
— "Nương nương... nô tỳ... nô tỳ..."
Nhược Hi bước xuống giường, từng bước chậm rãi nhưng mang theo áp lực nghẹt thở. Nàng cầm lấy bức thư từ tay Tố Tâm, ánh mắt thất vọng tràn trề: — "Ta đã coi ngươi như người thân duy nhất ở nơi này. Ta chia sẻ với ngươi từng miếng cơm, bảo vệ ngươi trước những cái tát của Mai Đáp ứng. Tại sao?"
Tố Tâm bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào giữa đêm khuya: — "Nương nương, nô tỳ không có cách nào khác! Gia đình nô tỳ đang nằm trong tay Hoàng hậu. Người nói nếu nô tỳ không báo cáo mọi hành động của người, không tìm cho ra bằng chứng về thân phận của người, thì em trai nô tỳ sẽ không sống quá mùa đông này!"
Nhược Hi cười nhạt, nước mắt cũng trào ra nơi khóe mắt. Hóa ra, sự bảo bọc của Hoàng hậu bấy lâu nay chỉ là để cài cắm một con dao sát sườn nàng. Hoàng hậu chưa bao giờ tin nàng, bà ta chỉ đang nuôi béo một quân cờ để chờ ngày thu hoạch.
— "Ngươi đã kể cho bà ta những gì rồi?"
Tố Tâm dập đầu đến chảy máu trên nền gạch: — "Nô tỳ chỉ nói người thường xuyên thẫn thờ nhìn hoa trà... Nô tỳ chưa nói về bức thư này! Nương nương, xin người hãy giết nô tỳ đi, nô tỳ không muốn lừa dối người nữa, nhưng nô tỳ cũng không thể bỏ mặc gia đình!"
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Tố Tâm, Nhược Hi cảm thấy một nỗi cô đơn tận cùng. Ở nơi này, tình cảm là thứ xa xỉ, và lòng trung thành luôn có một cái giá mà nàng không thể trả nổi.
Nàng nâng cằm Tố Tâm lên, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe ấy: — "Ngươi muốn cứu gia đình mình không?"
Tố Tâm sững sờ, gật đầu lia lịa.
— "Vậy thì từ giờ trở đi, ngươi vẫn sẽ là người của Hoàng hậu. Ngươi sẽ báo cáo với bà ta những gì ta muốn bà ta biết. Đổi lại, ta sẽ dùng thế lực của mình để đưa em trai ngươi ra khỏi tầm mắt của bà ta. Nhưng hãy nhớ lấy..." – Nhược Hi siết chặt tay, móng tay ghim vào da thịt – "Đây là lần cuối cùng ta tha thứ. Nếu có lần sau, nước mắt của ngươi sẽ không rửa sạch được máu của chính ngươi đâu."
Đêm đó, Nhược Hi không ngủ. Nàng nhận ra một sự thật tàn khốc: Hoàng hậu – người mẹ hiền đức của thiên hạ – mới chính là kẻ thâm sâu nhất. Bà ta không ra tay trực tiếp như Quý Phi, mà bà ta bóp nghẹt đối phương bằng cách tước đi những người họ tin tưởng nhất.
Nhược Hi nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy những bức tường thành cao vút. Nàng hiểu rằng mình không thể tin bất kỳ ai nữa, kể cả người gối ấp tay kề, kể cả kẻ hầu hạ thân cận.
"Nhất bộ nhất tâm. Một bước đi, một lần đánh đổi. Tố Tâm, hy vọng nước mắt đêm nay của ngươi là thật, vì nếu là giả, ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là sống không bằng chết."
Ván cờ giờ đây đã trở thành cuộc đấu tay ba giữa Nhược Hi, Hoàng hậu và Tuế Quý Phi. Và Nhược Hi, kẻ bị phản bội, sẽ bắt đầu dùng chính "con gián điệp" Tố Tâm để giăng một cái bẫy không lối thoát cho Hoàng hậu trong Chương 15: Tương kế tự kế: Bắt ba ba trong rọ.