Sau đêm bóc trần sự thật, Tố Tâm trở thành một "con rối" hai mặt dưới sự điều khiển của Nhược Hi. Nhược Hi hiểu rằng, Hoàng hậu đang nôn nóng tìm bằng chứng về thân phận tội thần của nàng để dứt điểm một "mầm họa" đang được vua sủng ái.
Nàng lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong đựng một mảnh vải lụa thêu hình hoa trà đỏ – vật đặc trưng của Thẩm gia nhưng đã được nàng cố tình thêu thêm vài đường chỉ vàng theo phong cách của phi tần nhà Thanh. Nàng cố ý để chiếc hộp ở một vị trí "dễ tìm thấy nhất" trong tủ đồ.
— "Tố Tâm, ngày mai khi sang thỉnh an cung Trường Lạc, hãy lén báo với thái giám thân tín của Hoàng hậu rằng ngươi đã thấy ta giấu một vật lạ của Thẩm gia. Nhớ lấy, phải làm vẻ mặt thật sợ hãi và bối rối."
Sáng hôm sau, khi Nhược Hi đang cùng Hoàng đế thưởng trà ở Ngự Uyển, Hoàng hậu bất ngờ dẫn theo một đoàn cung nhân, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy ập vào cung Trường Xuân.
— "Hoàng thượng, thần thiếp nhận được tin báo Trà Quý nhân đang che giấu vật chứng của tội thần mưu phản, ý đồ bất chính với vương triều. Vì sự an nguy của người, thần thiếp buộc phải cho người khám xét." – Hoàng hậu quỳ xuống, giọng điệu chính trực nhưng ánh mắt lóe lên tia đắc thắng.
Càn Long nhíu mày, ánh mắt ngài lướt qua Nhược Hi đang đứng cạnh mình. Nhược Hi không hề hoảng hốt, trái lại, nàng quỳ sụp xuống, đôi vai run rẩy: — "Thần thiếp không hiểu nương nương đang nói gì. Thần thiếp vào cung chỉ mang theo lòng thành, làm gì có vật chứng mưu phản nào?"
— "Khám cho ta!" – Hoàng hậu ra lệnh.
Chỉ một lát sau, thái giám của cung Trường Lạc hớt hải bưng chiếc hộp gỗ ra, bên trong chính là mảnh lụa thêu hoa trà. Hoàng hậu cầm mảnh lụa lên, dõng dạc: — "Hoàng thượng xem, đây chính là hoa trà của Thẩm gia mưu phản năm xưa! Trà Quý nhân chính là con gái của Thẩm Kiến, vào cung để báo thù!"
Càn Long cầm lấy mảnh lụa, ngắm nghía hồi lâu rồi đột ngột bật cười lạnh lẽo. Ngài ném mảnh lụa xuống trước mặt Hoàng hậu: — "Hoàng hậu, mắt nhìn của người dạo này kém đi rồi sao? Hãy nhìn kỹ những đường chỉ vàng này đi. Đây là lụa Cống vùng Tô Châu, chỉ có phi tần trong cung mới được dùng, và hoa văn thêu theo lối cung đình hiện đại. Thẩm gia đã bị diệt tộc mười năm trước, làm sao có được loại lụa của năm nay để thêu?"
Hoàng hậu bàng hoàng nhìn kỹ lại. Quả thực, đó chỉ là một mảnh lụa bình thường được Nhược Hi thêu dở, hoàn toàn không phải vật cũ của mười năm trước.
Nhược Hi lúc này mới nức nở, nước mắt tuôn rơi: — "Bẩm Hoàng thượng, đó là mảnh lụa thần thiếp đang thêu dở để làm túi thơm tặng cho Hoàng hậu nương nương nhân dịp lễ Phật sắp tới. Vì muốn tạo bất ngờ nên thiếp mới giấu đi. Không ngờ... lại bị nương nương hiểu lầm đến mức này."
Hoàng hậu mặt cắt không còn giọt máu, bà ta nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy "phản gián" của Nhược Hi. Tố Tâm đã cung cấp tin thật nhưng lại dẫn đến một bằng chứng giả được thiết kế tinh vi.
Càn Long đứng dậy, giọng nói uy nghiêm chứa đựng sự thất vọng: — "Hoàng hậu vì nghe lời đồn thổi của đám nô tài mà làm đại náo cung Trường Xuân, làm nhục phi tần đang có sủng. Từ nay về sau, quyền quản lý lục cung giao lại một nửa cho Tuế Quý Phi (vừa được thả sau cấm túc) để người có thời gian tĩnh tâm niệm Phật."
Hoàng hậu sụp đổ. Bà ta không chỉ không hạ được Nhược Hi, mà còn vô tình thả "hổ về rừng" khi giúp Tuế Quý Phi lấy lại quyền lực.
Khi đoàn người rời đi, Nhược Hi đứng giữa điện, nhìn Tố Tâm đang quỳ run rẩy góc phòng. Nàng tiến lại gần, khẽ nâng mảnh lụa thêu dở lên, mỉm cười: — "Bắt ba ba trong rọ, đôi khi không cần dùng sức, chỉ cần dùng đúng sự tham lam của họ là đủ. Hoàng hậu muốn ta chết, nên bà ta sẽ tin bất cứ thứ gì trông có vẻ giống án tử của ta."
Nhược Hi nhìn ra ngoài cửa điện, nơi Tuế Quý Phi đang kiêu hãnh bước đi sau khi được phục vị. Ván cờ giờ đây đã cân bằng trở lại, nhưng Nhược Hi biết, kẻ thù thực sự của nàng không còn là hai người đàn bà kia nữa.
Trên tay Càn Long lúc nãy, khi cầm mảnh lụa, ngài đã vô tình siết chặt. Nhược Hi nhận ra, ngài không hề bất ngờ về việc nàng "có thể" là con gái Thẩm gia. Ngài biết... ngài luôn biết, nhưng ngài đang chờ đợi điều gì đó lớn lao hơn.