Thành phố Giang Thành vào những ngày cuối năm luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc và những cơn mưa phùn lạnh thấu xương. 2 giờ sáng, tiếng còi xe cảnh sát xé toạc sự tĩnh lặng u uất của công viên trung tâm. Ánh đèn flash từ đội pháp y chớp tắt liên tục, hắt lên những tán cây cổ thụ những bóng đen kỳ quái.
Thẩm Nhược Hi siết chặt chiếc áo khoác gió màu đen, bước qua hàng rào băng rôn vàng. Là đội phó đội trọng án, cô đã kinh qua hàng chục hiện trường đẫm máu, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến tim cô thắt lại một nhịp. Giữa quảng trường vắng lặng, bên cạnh đài phun nước đã ngừng hoạt động, một "bức tượng" trắng toát đang ngồi trên ghế đá.
Đó là một cô gái trẻ. Toàn thân cô bị phủ kín bởi một lớp đất sét trắng mịn, ngoại trừ đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn về phía hư không. Lớp đất sét được vuốt ve tỉ mỉ đến mức người ta có thể nhìn thấy từng nếp gấp của tà váy, từng sợi tóc được tạo hình như một tác phẩm nghệ thuật Phục hưng.
"Đội phó Thẩm, cô đến rồi." Tiểu Vương, cậu cảnh sát trẻ mới vào nghề, gương mặt tái mét, giọng run rẩy: "Nạn nhân... hình như bị đắp đất sét khi vẫn còn sống. Chúng tôi tìm thấy dấu vết co giật nhẹ ở đầu ngón tay trước khi lớp đất này cứng lại."
Trình Tiêu không đáp. Cô quỳ xuống, quan sát kỹ đôi mắt của nạn nhân. Sự kinh hoàng bị đóng băng trong con ngươi giãn nở. Mùi vôi vữa trộn lẫn với một hương thơm kỳ lạ — mùi hoa bách hợp.
"Đừng chạm vào nó. Cô sẽ làm hỏng cảm xúc của hắn."
Một giọng nói lạnh lùng, trầm bổng vang lên phía sau.Thẩm Nhược Hi thở dài, cô không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Phó Cận Ngôn – chuyên gia tư vấn tâm lý tội phạm lập dị vừa được mời về từ Cục điều tra liên bang. Anh bước tới, găng tay da đen ôm sát đôi bàn tay dài, bộ vest phẳng phiu không một nếp nhăn bất chấp gió mưa.
Phó Cận Ngôn dừng lại cách thi thể đúng hai mét. Anh nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như dao phẫu thuật. "Kẻ sát nhân không coi đây là một vụ giết người. Hắn coi đây là một sự cứu rỗi. Nhìn vào tư thế này đi, đây là bức tượng 'Sự im lặng' của trường phái điêu khắc cổ điển. Hắn đã dành ít nhất ba giờ đồng hồ để tạo hình cho cô gái này. Một kẻ có tính kiên nhẫn bệnh hoạn và một đôi tay của nghệ nhân."
Thẩm Nhược Hi đứng dậy, đối diện với anh: "Anh có thể đoán được gì về hắn không?"
Phó Cận Ngôn tháo kính, lau nhẹ lớp sương mờ: "Nam, từ 28 đến 35 tuổi. Có kiến thức chuyên sâu về mỹ thuật, có thể là giáo viên hoặc nghệ sĩ tự do. Hắn cô đơn nhưng tự mãn. Hắn giết cô gái này vì cô ấy 'đẹp', và hắn muốn vẻ đẹp đó không bao giờ bị thời gian tàn phá. Và quan trọng nhất..."
Anh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Nhược Hi: "Hắn đang ở rất gần đây. Hắn muốn xem chúng ta có đủ trình độ để thưởng thức tác phẩm của hắn hay không."
Thẩm Nhược Hi lập tức ra lệnh quét sạch khu vực bán kính 500 mét quanh công viên. Trong bóng tối của những hàng ghế đá và bụi rậm, cô cảm nhận được có một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát mình. Một cuộc chơi tử thần chính thức bắt đầu.