Sáng hôm sau, không khí tại Cục cảnh sát Giang Thành căng thẳng như dây đàn. Trên bảng trắng, chân dung nạn nhân đầu tiên đã được xác định: Lâm Duyệt, 21 tuổi, sinh viên xuất sắc của Học viện Mỹ thuật.
Thẩm Nhược Hi lật giở hồ sơ, đôi chân mày nhíu chặt. "Lâm Duyệt mất tích vào tối thứ Sáu sau khi rời khỏi thư viện. Bạn bè nói cô ấy là một người kín tiếng, không có xích mích với ai. Mối quan hệ duy nhất khả nghi là một người đàn ông bí ẩn cô ấy thường gặp ở quán cà phê gần trường."
Phó Cận Ngôn ngồi ở góc phòng, nhâm nhi tách trà Earl Grey với vẻ mặt xa cách. Anh đột ngột ngắt lời bằng giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ: "Đừng lãng phí thời gian vào quán cà phê đó. Hung thủ không tiếp cận nạn nhân bằng cách hẹn hò thông thường. Hắn tiếp cận bằng sự đồng điệu về nghệ thuật. Hãy tìm trong danh sách mượn sách của Lâm Duyệt. Cô ấy đang nghiên cứu về cái gì?"
Tiểu Vương nhanh chóng gõ phím: "Báo cáo, hai tuần qua Lâm Duyệt mượn rất nhiều tài liệu về 'Kỹ thuật phục chế thạch cao' và 'Giải phẫu tạo hình'."
"Chính là nó." Phó Cận Ngôn đứng dậy, tiến đến bảng tin. "Hung thủ đóng vai một người thầy, một người dẫn dắt. Hắn dùng kiến thức để mê hoặc cô gái này, khiến cô ấy tình nguyện đi theo hắn đến xưởng điêu khắc – nơi hắn gọi là thánh đường, nhưng thực tế là lò mổ."
Thẩm Nhược Hi nhìn vào bức ảnh chụp hiện trường lần nữa. "Tại sao lại là đất sét? Nếu muốn vĩnh cửu, tại sao không dùng thạch cao hay đá?"
"Vì đất sét có sức sống." Phó Cận Ngôn xoay cây bút trong tay. "Đất sét cần hơi ấm và nước. Hắn muốn cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nạn nhân xuyên qua lớp đất khi nó dần khô lại. Đó là một kiểu khoái cảm tiếp xúc gián tiếp."
Đúng lúc đó, một cuộc gọi từ phòng pháp y cắt ngang cuộc thảo luận. Bác sĩ pháp y già bước vào, gương mặt lộ rõ sự kinh hãi: "Chúng tôi đã tách lớp đất sét ra. Bên trong miệng nạn nhân không phải là đất đơn thuần. Hung thủ đã nhét vào đó một mảnh giấy bạc, trên đó có khắc một dãy số."
Thẩm Nhược Hi áp sát mảnh giấy: "01-12-24. Đó là ngày hôm nay!"
"Không, đó là tọa độ." Phó Cận Ngôn cướp lấy mảnh giấy. "Tọa độ của một kho bãi cũ ở phía Đông thành phố. Hắn không chỉ thách thức, hắn đang mời chúng ta đến dự buổi khai trương tác phẩm thứ hai."
Thẩm Nhược Hi lập tức chộp lấy bao súng và chìa khóa xe. Cô nhìn sang Phó Cận Ngôn, người vẫn đang thong thả chỉnh lại cổ áo. "Đi thôi, thiên tài. Hy vọng dự ngôn của anh không sai."
"Tôi chưa bao giờ sai, Đội phó Trình. Chỉ có sự thật là đôi khi quá tàn nhẫn để cô có thể chấp nhận thôi."