Kho bãi phía Đông thành phố là một khu vực bị bỏ hoang từ thập niên 90, những bức tường gạch đỏ mục nát bị dây leo phủ kín. Khi xe của Thẩm Nhược Hi lao đến, ánh trăng nhợt nhạt hắt xuống mặt đất tạo nên những hình thù kỳ quái.
Cả đội tiến vào trong với súng đã lên nòng. Mùi hóa chất nồng nặc hơn cả ở công viên. Giữa không gian rộng lớn của kho hàng, một chiếc đèn pha công suất lớn đột ngột bật sáng, chiếu thẳng vào tâm điểm của căn phòng.
Lần này không phải một người. Mà là hai.
Một nam một nữ, được sắp đặt trong tư thế của bức tranh "Nụ hôn" kinh điển. Nhưng thay vì lãng mạn, cảnh tượng này khiến người ta sở gai ốc. Toàn thân họ bị bao phủ bởi lớp thạch cao hồng nhạt, hòa quyện vào nhau như một khối duy nhất. Thạch cao đã khô, cứng ngắc, khóa chặt hai cơ thể trong một cái ôm vĩnh viễn.
"Lùi lại!" Thẩm Nhược Hi hét lớn khi thấy Tiểu Vương định tiến tới.
Phó Cận Ngôn bước lên phía trước, đôi mắt anh nheo lại dưới ánh đèn pha. Anh quan sát mặt đất, nơi có những vệt thạch cao vương vãi một cách có tính toán. "Đừng lo, hắn đi rồi. Kẻ này có thói quen làm việc cực kỳ sạch sẽ. Hắn coi hiện trường là bảo tàng, hắn sẽ không ở lại để làm bẩn nó."
Thẩm Nhược Hi tiến lại gần khối thạch cao. Cô nhìn thấy những giọt nước mắt khô khốc trên má nạn nhân nữ. "Họ vẫn còn sống khi bị đổ thạch cao lên người chứ?"
"Chỉ có cô gái là còn sống. Chàng trai đã chết trước đó do ngạt thở." Phó Cận Ngôn cúi xuống, quan sát vết nứt trên lớp thạch cao ở vùng ngực của nạn nhân nam. "Hắn dùng xác chết của người yêu nạn nhân để tạo hình. Cô thấy không? Đây là sự chiếm hữu tối thượng. Hắn muốn cô gái phải chết trong vòng tay của người cô ấy yêu, nhưng theo cách mà hắn sắp đặt. Hắn đang đóng vai Chúa trời, ban phát cái chết như một món quà."
Thẩm Nhược Hi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Sự tàn độc của hung thủ đã vượt qua mọi giới hạn thông thường. "Tại sao hắn lại biết họ là người yêu của nhau? Làm sao hắn theo dõi được họ?"
"Hắn không theo dõi. Hắn là người tạo ra mối quan hệ này." Phó Cận Ngôn đứng thẳng người, giọng nói lạnh lẽo như băng. "Hắn chọn những người cô đơn, kết nối họ lại, cho họ nếm trải dư vị của tình yêu, rồi khi họ hạnh phúc nhất, hắn sẽ biến họ thành tác phẩm nghệ thuật. Đó là lý do tại sao lớp thạch cao có màu hồng. Đó là màu của 'Tình yêu vĩnh cửu' trong tâm trí lệch lạc của hắn."
Thẩm Nhược Hi siết chặt nắm đấm. "Chúng ta phải bắt được hắn trước khi có nạn nhân thứ ba."
"Sẽ không có nạn nhân thứ ba theo cách này đâu," Phó Cận Ngôn nhìn ra phía cửa sổ vỡ nát, nơi bóng tối bao trùm. "Hắn đã hoàn thành bộ sưu tập 'Đất' và 'Người'. Tiếp theo... sẽ là một nguyên tố khác. Và mục tiêu tiếp theo của hắn, Trình Tiêu, có thể là một người trong chính chúng ta."
Đêm đó, Thẩm Nhược Hi không tài nào chợp mắt. Cô ngồi trong phòng làm việc, xung quanh là hàng trăm bức ảnh hiện trường. Phó Cận Ngôn bước vào, đặt một ly cà phê nóng lên bàn cô. Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn bản đồ thành phố. Trong khoảnh khắc đó, giữa sự tàn khốc của vụ án, một sợi dây liên kết vô hình giữa hai người đang dần hình thành – sự thấu hiểu của những kẻ cùng bước đi trên ranh giới của ánh sáng và bóng tối.