MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruy Tìm Mảnh Ghép CuốiChương 4: KẺ GIẤU MẶT TRONG GƯƠNG

Truy Tìm Mảnh Ghép Cuối

Chương 4: KẺ GIẤU MẶT TRONG GƯƠNG

847 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông báo động trong đầu Thẩm Nhược Hi vang lên dữ dội. "Đồng phục pháp y? Anh nói hắn mặc đồng phục của đội chúng ta?" Cô túm lấy vai Tiểu Vương, giọng lạc đi vì kinh ngạc.

Tiểu Vương run rẩy đưa điện thoại ra, trên màn hình là một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo blouse trắng của phòng giám định, che kín mặt bằng khẩu trang và mũ bảo hộ, lướt qua góc khuất của xưởng gạch một cách thong dong. Hắn không hề sợ hãi, thậm chí còn dừng lại một giây, hơi nghiêng đầu nhìn về phía máy quay như một lời chào ngạo mạn.

Phó Cận Ngôn tiến lại gần, đôi mắt anh dán chặt vào dáng đi của kẻ đó. "Nhìn cách hắn đặt trọng tâm đi. Hắn không phải cảnh sát, nhưng hắn đã quan sát chúng ta rất lâu để bắt chước điệu bộ đó. Hắn không trốn chạy, hắn đang 'thưởng thức' hiện trường cùng với chúng ta."

"Toàn đội kiểm tra quân số ngay lập tức!" Thẩm Nhược Hi hét lớn vào bộ đàm.

Sau mười phút rà soát căng thẳng, kết quả trả về khiến tất cả lặng người: Đội pháp y và đội trọng án đều đủ người. Kẻ kia là một kẻ lạ mặt đã trà trộn vào, lấy đi một bộ đồng phục từ xe hậu cần và ngang nhiên đi lại giữa các sĩ quan cảnh sát mà không ai hay biết. Sự an toàn của hiện trường bị xâm phạm nghiêm trọng, điều này giống như một cái tát vào mặt Đội Trọng án Lâm Hải.

Thẩm Nhược Hi cảm thấy một luồng hơi lạnh lan tỏa. Nếu hắn có thể trà trộn vào đây, hắn cũng có thể lẻn vào nhà cô, hoặc nhà của bất kỳ ai trong đội.

"Đừng hoảng loạn." Giọng nói của Phó Cận Ngôn vang lên bên tai cô, bình thản đến mức kỳ lạ. Anh đặt một tay lên vai cô, hơi ấm từ bàn tay anh qua lớp vải áo khoác khiến nhịp tim cô chậm lại một chút. "Hắn là một kẻ ái kỷ. Hắn trà trộn vào không phải để giết người ngay lúc này, mà để xem chúng ta có đủ 'xứng đáng' để tiếp nhận tác phẩm tiếp theo hay không. Đối với hắn, chúng ta là khán giả, còn hắn là đạo diễn."

"Vậy bức tượng thứ ba là gì? Chữ C?" Thẩm Nhược Hi cố gắng lấy lại sự tỉnh táo chuyên nghiệp.

Phó Cận Ngôn không trả lời ngay. Anh bước lại gần khối thạch cao hồng của cặp tình nhân, dùng một chiếc kẹp nhỏ gắp từ trong kẽ tay của nạn nhân nữ ra một sợi chỉ màu xanh lam thẫm. "Sợi chỉ này là loại dùng để khâu màn sân khấu. Chữ C... có lẽ là 'Curtain' (Màn che) hoặc 'Cinema' (Rạp chiếu phim). Hắn đang chuẩn bị một sân khấu lớn hơn cho chúng ta."

Đêm đó, Thẩm Nhược Hi không về nhà. Cô ở lại văn phòng, vùi đầu vào đống hồ sơ cũ về các nghệ sĩ điêu khắc bị tâm thần trong mười năm qua. Khi đồng hồ điểm 3 giờ sáng, một bóng đen cao lớn đổ xuống bàn làm việc của cô. Phó Cận Ngôn cầm trên tay hai hộp mì tôm, đặt một hộp trước mặt cô.

"Ăn đi. Nếu cô gục ngã vì kiệt sức, hắn sẽ thắng mà không cần ra tay."

Thẩm Nhược Hi nhìn hộp mì bốc khói, cảm xúc trong lòng thật khó tả. Người đàn ông này luôn lạnh lùng, luôn coi việc phá án như một trò chơi logic, nhưng trong những lúc cô yếu lòng nhất, anh lại luôn có mặt.

"Phó Cận Ngôn, anh có bao giờ thấy sợ không?" Cô hỏi khẽ, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.

Phó Cận Ngôn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tháo kính ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc sảo. "Sợ hãi là một phản ứng hóa học của não bộ trước những điều không thể kiểm soát. Tôi không sợ, vì tôi biết kẻ này sớm muộn gì cũng sẽ phạm sai lầm. Nghệ thuật hoàn hảo nhất cũng có kẽ hở, đó là cái tôi của người nghệ sĩ. Hắn càng muốn phô trương, hắn càng dễ để lộ dấu vết."

Đúng lúc đó, máy tính của phòng trực ban nhận được một đường link livestream ẩn danh. Tiêu đề chỉ có một chữ: "CHƯƠNG C".

Thẩm Nhược Hi và Phó Cận Ngôn lập tức lao đến màn hình lớn. Trên màn hình, một sân khấu kịch cổ xưa của thành phố hiện ra. Ánh đèn sân khấu đỏ rực như máu. Giữa sân khấu, một người phụ nữ bị treo lên bởi hàng chục sợi dây cước trong suốt, toàn thân được quết một lớp sơn dầu màu xanh lam thẫm. Cô ấy đang xoay tròn, xoay tròn theo tiếng nhạc của bản "Hồ Thiên Nga".

"Đó là rạp kịch cổ Lâm Hải!" Thẩm Nhược Hi hét lên. "Tập hợp đội ngay lập tức! Mau!"