Tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa hướng về khu phố cổ. Thẩm Nhược Hi siết chặt vô lăng, mồ hôi thấm đẫm lòng bàn tay. Rạp kịch cổ Lâm Hải đã đóng cửa từ năm năm trước, nơi đó giờ chỉ còn là một phế tích đầy bụi bặm và những lời đồn thổi về những bóng ma.
Khi cảnh sát ập vào, âm thanh từ bản nhạc vẫn đang phát ra từ những chiếc loa cũ nát, tạo nên một không khí rùng rợn đến nghẹt thở. Trên sân khấu, "con rối" màu xanh vẫn đang xoay tròn.
Thẩm Nhược Hi lao lên sân khấu, nhưng Phó Cận Ngôn đã nhanh hơn, anh nắm chặt lấy cổ tay cô kéo lại. "Dừng lại! Có bẫy!"
Chỉ một giây sau, từ phía trên xà nhà, một chiếc rìu trang trí khổng lồ rơi xuống, sượt qua mũi giày của Trình Tiêu, cắm phập xuống sàn gỗ. Nếu không có Phó Cận Ngôn, cô đã bị chẻ làm đôi.
"Hắn muốn chúng ta chết cùng với tác phẩm của hắn." Phó Cận Ngôn nói, giọng vẫn không hề run rẩy nhưng đôi mắt anh đã hiện lên tia giận dữ.
Họ tiến lại gần nạn nhân. Đó là một giáo viên dạy múa đã nghỉ hưu, người từng là ngôi sao của rạp kịch này. Cô ấy đã chết từ lâu do bị tiêm quá liều thuốc tê liệt thần kinh. Hung thủ không dùng đất sét hay thạch cao nữa, lần này hắn dùng sơn dầu và dây cước để biến người thật thành một con rối thực sự.
Trên mu bàn tay của nạn nhân, chữ "C" được khắc bằng kỹ thuật xăm môi, màu đỏ rực nổi bật trên nền da xanh lam.
"Hắn đang thay đổi phong cách." Thẩm Nhược Hi quan sát hiện trường, lòng trĩu nặng. "Hắn không còn kiên nhẫn với việc đúc tượng. Hắn muốn sự chuyển động. Hắn muốn nhìn thấy 'tác phẩm' của mình vẫn còn sống động dù đã chết."
Phó Cận Ngôn đi quanh sân khấu, cúi xuống nhặt một chiếc lông vũ màu trắng rơi gần chân nạn nhân. "Không, hắn không thay đổi phong cách. Hắn đang kể lại một câu chuyện. Đất (A), Tình yêu (B), và bây giờ là Nghệ thuật bị xiềng xích (C). Hắn coi mình là người giải phóng cho những tâm hồn này."
"Nhưng tại sao lại là cô giáo này?"
"Vì cô ấy là người đã dạy cho Lâm Duyệt – nạn nhân đầu tiên." Phó Cận Ngôn đứng thẳng người, ánh đèn sân khấu hắt lên gương mặt anh những góc cạnh sắc lạnh. "Hắn đang đi ngược lại dòng thời gian của các nạn nhân. Hắn bắt đầu từ người trẻ nhất, rồi tìm về nguồn gốc. Kẻ này có liên quan đến trường Mỹ thuật và Rạp kịch này. Hắn không phải người xa lạ, hắn là một kẻ bị gạt ra ngoài lề của ánh hào quang."
Đột nhiên, tiếng nhạc vụt tắt. Thay vào đó là tiếng cười khàn đặc vang lên từ hệ thống loa. "Các người chậm quá... Phó tiên sinh, Đội phó Thẩm... các người có thích vở kịch này không?"
"Mày là ai?" Thẩm Nhược Hi chĩa súng về phía buồng điều khiển phía trên cao.
"Tôi là người sẽ cho các người thấy sự thật nằm dưới lớp da." Tiếng cười tắt ngấm. Một đám khói màu tím từ dưới sàn sân khấu bùng lên. "Hẹn gặp lại ở chữ D... Đừng để bị muộn nhé, vì chữ D sẽ là món quà dành riêng cho Đội phó Trình xinh đẹp."
Khói khiến mọi người ho sặc sụa. Khi khói tan, buồng điều khiển trống không. Hung thủ đã tẩu thoát qua lối thoát hiểm bí mật mà chỉ những người cũ của rạp kịch mới biết.
Thẩm Nhược Hi đứng giữa sân khấu, cảm giác bị sỉ nhục và sợ hãi đan xen. "Hắn vừa gọi tên tôi... Hắn nhắm vào tôi."
Phó Cận Ngôn bước đến bên cạnh cô, lần này anh không chỉ đặt tay lên vai, mà khẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô. "Tôi sẽ không để hắn biến cô thành tác phẩm của hắn. Đó là lời hứa của Phó Cận Ngôn."