MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruy Tìm Mảnh Ghép CuốiChương 6: DƯỚI LỚP DA HOÀN HẢO

Truy Tìm Mảnh Ghép Cuối

Chương 6: DƯỚI LỚP DA HOÀN HẢO

840 từ · ~5 phút đọc

Lời đe dọa về chữ "D" khiến toàn bộ Cục cảnh sát Lâm Hải đặt trong tình trạng báo động đỏ. Thẩm Nhược Hi bị buộc phải có người hộ tống 24/24, và người đó không ai khác chính là Phó Cận Ngôn.

Họ chuyển đến một căn hộ an toàn (safe house) của cảnh sát. Đêm đầu tiên, không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Thẩm Nhược Hi ngồi bên cửa sổ, tay vẫn nắm chặt khẩu súng.

"Cô không định ngủ à?" Phó Cận Ngôn bước ra từ phòng tắm, mái tóc hơi ướt, khoác chiếc áo choàng tắm lụa đen. Trông anh lúc này không giống một chuyên gia tâm lý tội phạm, mà giống một con báo đen đang thư giãn nhưng sẵn sàng vồ mồi.

"Tôi không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy cô giáo ấy xoay tròn trên sân khấu." Trình Tiêu thở dài.

Phó Cận Ngôn đi tới, lấy khẩu súng từ tay cô, đặt lên bàn. "Ngủ đi. Hắn sẽ không đến đây đêm nay. Hắn đang bận rộn với 'món quà' của hắn. Và cô cần tỉnh táo để nhìn ra hắn là ai khi hắn xuất hiện."

Anh đẩy cô về phía giường, rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. "Tôi sẽ canh cho cô."

Thẩm Nhược Hi nhìn anh, một cảm giác ấm áp kỳ lạ len lỏi trong lòng. Trong thế giới đầy rẫy những xác chết và đất sét lạnh lẽo này, sự hiện diện của anh là thứ duy nhất khiến cô thấy mình vẫn còn là một con người bằng xương bằng thịt.

Sáng hôm sau, một manh mối mới xuất hiện. Pháp y tìm thấy trong móng tay của nạn nhân ở rạp kịch một loại chất lỏng màu vàng nhạt. Đó là nhựa thông chuyên dụng dùng trong việc bảo trì các nhạc cụ cổ, đặc biệt là đàn Violin.

"Nhạc cụ?"Thẩm Nhược Hi bật dậy. "Chữ D... 'D' có thể là 'Dàn nhạc' (Duo) hoặc 'Đàn dây' (Strings)?"

"Hoặc có thể đơn giản hơn," Phó Cận Ngôn gõ ngón tay lên bàn theo một nhịp điệu đều đặn. "D là 'Dolls' (Búp bê). Hãy tìm cho tôi các cửa hàng sửa chữa nhạc cụ cổ có bán búp bê sứ tại Lâm Hải."

Sau nửa ngày tìm kiếm, họ dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ nằm sâu trong hẻm cũ, có tên là "Tiệm Thời Gian Của Chu". Chủ tiệm là một ông lão già nua, mắt mờ nhưng đôi tay vẫn rất khéo léo.

KhiThẩm Nhược Hi đưa ảnh của Lâm Duyệt và cô giáo dạy múa ra, ông lão khẽ run lên. "Hai người này... họ từng đến đây để đặt làm một hộp nhạc đặc biệt. Có một thanh niên đi cùng họ, cậu ta rất giỏi về điêu khắc, nhưng tính tình lầm lì lắm."

"Cậu ta tên gì?"Thẩm Nhược Hi nín thở.

"Tôi không nhớ tên, chỉ biết mọi người gọi cậu ta là 'A Sơ'. Cậu ta có một vết sẹo lớn hình chữ X ở mu bàn tay trái."

Thẩm Nhược Hi lập tức nhớ lại bóng người trong camera ở xưởng gạch. Kẻ đó đeo găng tay, nhưng ở mu bàn tay trái rõ ràng có một chỗ gồ lên bất thường dưới lớp da mỏng.

"A Sơ... Chữ D có thể là 'Double' (Cặp song sinh) hoặc 'Death' (Cái chết)?" Phó Cận Ngôn lẩm bẩm. "Không, D là 'Dinner' (Bữa tối)."

Anh quay sang Thẩm Nhược Hi, ánh mắt hiện lên sự báo động cực độ. "Mau về căn hộ an toàn! 'Bữa tối' không phải dành cho nạn nhân, mà là dành cho kẻ đứng xem. Hắn đã gửi món quà đến đó rồi!"

Khi họ lao về đến căn hộ, cửa phòng vẫn khóa chặt. Nhưng bên trong, một mùi hương thơm lừng của thức ăn sực nức. Trên bàn ăn vốn dĩ trống không, giờ đây đã bày sẵn hai bộ bát đĩa tinh xảo. Ở chính giữa bàn là một chiếc lồng đậy kín.

Thẩm Nhược Hi run rẩy mở chiếc lồng ra. Bên trong là một mô hình búp bê bằng sáp, có gương mặt giống hệt cô, đang nằm trong một chiếc quan tài bằng socola đen. Dưới chân búp bê là chữ "D" được viết bằng sốt cà chua đỏ thẫm như máu.

Kèm theo một mảnh giấy nhỏ: "Bữa tối cuối cùng của sự ngây thơ. Chúc ngon miệng, Đội phó Trình."

Thẩm Nhược Hi quỵ xuống sàn. Hắn đã vào được đây. Căn hộ an toàn không hề an toàn. Hắn có thể giết cô bất cứ lúc nào, nhưng hắn lại chọn cách chơi đùa với tâm trí cô.

Phó Cận Ngôn quỳ xuống bên cạnh, ôm chặt lấy cô vào lòng. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào con búp bê sáp trên bàn, rực cháy một ngọn lửa căm phẫn mà cô chưa từng thấy trước đây. "Hắn đã phạm sai lầm lớn nhất đời mình, Trình Tiêu. Hắn đã khiến tôi thực sự nổi giận."