Căn hộ an toàn giờ đây không còn chút hơi ấm nào, dù lò sưởi vẫn đang cháy bập bùng. Thẩm Nhược Hi ngồi trên ghế sofa, đôi mắt dán chặt vào con búp bê sáp có gương mặt giống hệt mình. Sự xâm nhập của kẻ sát nhân không chỉ là một lời đe dọa, đó là sự sỉ nhục trực tiếp vào lòng tự trọng của một người cảnh sát.
"A Sơ..." Nhược Hi lẩm bẩm, giọng nói khàn đi vì căng thẳng. "Hắn đã ở đây, ngay trong phòng này, trong khi chúng ta đi tìm hắn ở ngoại ô."
Phó Cận Ngôn đang đứng bên bàn ăn, anh không chạm vào bất cứ thứ gì nhưng ánh mắt như muốn xuyên thấu lớp sáp. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhíp nhỏ, khẽ gạt lớp sốt cà chua viết chữ "D".
"Hắn không chỉ lẻn vào đây đâu, Nhược Hi." Phó Cận Ngôn quay lại, gương mặt anh lạnh lùng đến đáng sợ. "Hắn dùng chìa khóa. Một chiếc chìa khóa được đánh mới từ bản gốc. Trong Cục cảnh sát, có kẻ đang giúp hắn."
Nhược Hi bàng hoàng đứng dậy: "Ý anh là có nội gián? Không thể nào, đội của tôi toàn là những người đã vào sinh ra tử cùng nhau!"
Phó Cận Ngôn bước tới, đặt tay lên đôi vai đang run rẩy của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Trong thế giới của tội phạm tâm lý, không có gì là không thể. Sự trung thành đôi khi chỉ là một con búp bê sáp, dễ dàng tan chảy trước ngọn lửa của sự đe dọa hoặc cám dỗ. Nhược Hi, cô phải tỉnh táo. Từ giờ phút này, cô không được tin bất cứ ai, ngoại trừ tôi."
Sáng hôm sau, Nhược Hi không đợi lệnh của Cục trưởng, cô âm thầm quay lại Tiệm Thời Gian của ông lão họ Chu. Lần này, cô không đi xe cảnh sát. Cô mặc một bộ đồ giản dị, tóc xõa che đi gương mặt mệt mỏi.
"Ông Chu, tôi cần biết thêm về vết sẹo của A Sơ." cô khẩn khoản.
Ông lão nhìn cô hồi lâu rồi thở dài, dẫn cô vào căn buồng tối phía sau tiệm. Trên kệ gỗ là những bộ phận búp bê sứ dính đầy bụi. "Cậu ta không phải thợ học việc bình thường. Mười năm trước, cậu ta là con trai của một nghệ nhân phục chế cung đình. Nhưng một vụ cháy đã thiêu rụi tất cả. Cậu ta sống sót, nhưng bàn tay trái bị thanh xà đè lên, tạo thành vết sẹo chữ X đó. Cậu ta luôn nói rằng, đôi tay của mình đã bị quỷ dữ nguyền rủa, nên cậu ta phải dùng máu người để rửa sạch nó."
Nhược Hi ghi chép cẩn thận. Mười năm trước... vụ cháy... nghệ nhân phục chế. Cô chợt nhớ ra điều gì đó, lật đật mở hồ sơ lưu trữ trên điện thoại. Vụ cháy xưởng phục chế di tích thành phố năm 2015. Trong danh sách nạn nhân, có một cái tên: Chu Sơ.
Cùng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Tin nhắn từ Phó Cận Ngôn: "Về ngay. Tôi đã tìm thấy chữ E. Hắn không đợi chúng ta nữa."