Vụ nổ tại khu phố tàu đã đặt dấu chấm hết cho Chu Sơ — kẻ sát nhân được tìm thấy đã chết trong đống đổ nát, nhưng vụ án vẫn chưa thực sự khép lại.
Hai ngày sau, Thẩm Nhược Hi ngồi trên giường bệnh, đôi chân bị băng bó trắng toát. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những lá phong đỏ cuối thu đang rụng xuống. Phó Cận Ngôn bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ mới nhất.
"Chu Sơ chỉ là một con tốt." Anh vào thẳng vấn đề, đặt hồ sơ lên bàn bệnh nhân. "Kết quả giám định pháp y cho thấy, loại thuốc tê liệt mà hắn dùng cho các nạn nhân là loại chất cấm đặc dụng, chỉ có thể tuồn ra từ các kho dược phẩm của chính phủ. Một nghệ sĩ điêu khắc nghèo kiết xác như hắn không thể có được nó."
Nhược Hi nhíu mày, cảm giác bất an lại ùa về. "Anh muốn nói là vụ án 'Kẻ Tạc Tượng Sống' thực chất là một cuộc thí nghiệm?"
"Đúng vậy. Có một tổ chức đứng sau tài trợ cho Chu Sơ, cung cấp cho hắn địa điểm, vật liệu và sự bảo vệ để hắn thực hiện những 'nghiên cứu' điên rồ của mình." Phó Cận Ngôn lật một trang hồ sơ, hiện lên bức ảnh một ký hiệu kỳ lạ được tìm thấy sau cổ áo của Chu Sơ: Một hình tam giác bao quanh một con mắt không có đồng tử.
"Hội Nhãn Thần?" Nhược Hi thốt lên. Đây là một cái tên ám ảnh giới cảnh sát Trung Quốc từ nhiều thập kỷ trước, một tổ chức tội phạm trí tuệ cao tưởng chừng đã bị tiêu diệt.
"Chúng chưa bao giờ biến mất." Phó Cận Ngôn ngồi xuống ghế, ánh mắt anh sâu thẳm. "Chúng đang tìm kiếm những thiên tài lệch lạc như Chu Sơ để thực hiện những tội ác mang tính 'biểu tượng'. Và Nhược Hi này, nội gián trong cục cảnh sát vẫn còn đó. Kẻ đã đưa chìa khóa cho Chu Sơ lẻn vào căn hộ an toàn vẫn chưa lộ mặt."
Nhược Hi siết chặt tấm chăn. "Vậy là cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu."
"Phải. Và lần này, chúng ta sẽ không đợi chúng tấn công nữa." Phó Cận Ngôn nắm lấy tay cô, ngón tay anh lướt nhẹ lên vết sẹo nhỏ trên cổ tay cô do xiềng xích để lại. "Tôi đã tìm ra manh mối tiếp theo. Một bữa tiệc thượng lưu sẽ diễn ra tại du thuyền trên sông Lâm Hải vào tuần tới. Chủ nhân của nó là một tay trùm buôn bán đồ cổ, kẻ có liên quan mật thiết đến nguồn cung thạch cao đặc biệt mà Chu Sơ đã dùng."
Nhược Hi nhìn vào mắt anh, cô thấy trong đó không chỉ có sự quyết tâm phá án, mà còn là một sự chiếm hữu thầm lặng. Kể từ sau vụ nổ, Phó Cận Ngôn dường như không còn rời xa cô nửa bước. Sự quan tâm của anh không nồng cháy, nó lạnh lẽo và lý trí nhưng lại khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối.
"Tôi sẽ đi cùng anh." Nhược Hi khẳng định. "Dù chân tôi có chưa lành, tôi cũng sẽ không để anh đối mặt với chúng một mình."