Không khí trong căn hầm đặc quánh mùi thuốc nổ, mùi thạch cao ướt và cả mùi máu tươi. Thẩm Nhược Hi bị xích chặt trên bàn đá, lớp thạch cao dưới chân cô đã bắt đầu đông cứng, lạnh buốt và nặng trĩu. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Phó Cận Ngôn — người đàn ông luôn giữ vẻ mặt bình thản đến mức vô tình, nhưng giờ đây đôi mắt anh lại vằn lên những tia máu vì giận dữ.
"Phó Cận Ngôn, đừng bước tới!" Nhược Hi hét lên, giọng khàn đặc. "Hắn có điều khiển nổ!"
Chu Sơ cười sằng sặc, bàn tay có vết sẹo chữ X của hắn siết chặt thiết bị kích nổ, con dao mổ trong tay còn lại kề sát vào cổ họng Nhược Hi. "Phó tiên sinh, anh nói xem, nếu tôi rạch một đường ở đây, máu đỏ phun lên nền thạch cao trắng này, liệu đó có phải là màu sắc tuyệt diệu nhất thế gian không?"
Phó Cận Ngôn dừng bước chân cách đó ba mét. Anh từ từ hạ họng súng xuống đất, giơ hai tay lên cao, điệu bộ cực kỳ bình tĩnh. "Chu Sơ, mày nghĩ mình là nghệ sĩ, nhưng thực chất mày chỉ là một kẻ sao chép thất bại. Mày giết người để lấp đầy sự trống rỗng trong tài năng của chính mình."
"Mày nói dối!" Chu Sơ gầm lên, gương mặt thư sinh biến dạng.
"Mày nhìn lại đống rác rưởi này đi." Phó Cận Ngôn chỉ tay vào những lọ thủy tinh đựng bộ phận cơ thể xung quanh. "Mày cắt xén, mày chắp vá, nhưng mày không hiểu gì về sự sống. Tác phẩm của mày không có linh hồn vì mày vốn dĩ đã chết từ vụ cháy mười năm trước rồi. Mày muốn Nhược Hi vì cô ấy có thứ mà mày không bao giờ có: một trái tim rực cháy."
Lợi dụng lúc Chu Sơ bị kích động bởi những lời nói xuyên thấu tâm lý của Phó Cận Ngôn, Nhược Hi nén đau, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh đôi chân đang bị bó trong thạch cao chưa khô hẳn vào hông hắn. Chu Sơ loạng choạng, thiết bị điều khiển rơi khỏi tay.
Đoàng!
Một tiếng súng nổ vang. Viên đạn của Phó Cận Ngôn không nhắm vào tim, mà bắn nát bàn tay phải đang cầm dao của Chu Sơ. Hắn gào lên đau đớn, ngã quỵ xuống sàn. Ngay lập tức, Phó Cận Ngôn lao tới như một cơn lốc, anh không thèm nhìn kẻ sát nhân mà quỳ xuống bên cạnh Nhược Hi, dùng báng súng đập vỡ lớp thạch cao đang bó chặt chân cô.
"Nhược Hi, nghe tôi nói, cô phải tỉnh táo!" Anh gầm lên, đôi bàn tay run rẩy gỡ những sợi xích sắt.
"Chạy đi... hắn... hắn đã nhấn nút rồi..." Nhược Hi thầm thì, cô nghe thấy tiếng tít tít dồn dập phát ra từ góc tường.
Phó Cận Ngôn không màng đến tính mạng, anh bế xốc Nhược Hi lên, lao ra phía lối thoát duy nhất của hầm ngầm ngay khi một luồng nhiệt mạnh mẽ thổi bùng lên phía sau. Một tiếng nổ chấn động cả khu phố cũ, gạch đá sụp xuống, bụi mù mịt che khuất tầm nhìn.
Khi Nhược Hi mở mắt ra, cô thấy mình đang nằm trên bãi cỏ ven đường, bầu trời đêm đen kịt nhưng hơi ấm từ lồng ngực Phó Cận Ngôn vẫn rất thật. Anh đang ôm chặt lấy cô, hơi thở hổn hển, bờ vai rộng lớn che chắn cho cô khỏi những mảnh vụn bay ra từ vụ nổ.
"Hết rồi." Anh nói khẽ, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng mà chứa đựng một sự nhẹ nhõm vô bờ.