MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruy Tìm Mảnh Ghép CuốiChương 9: GIỮA RANH GIỚI TỬ THẦN

Truy Tìm Mảnh Ghép Cuối

Chương 9: GIỮA RANH GIỚI TỬ THẦN

689 từ · ~4 phút đọc

Khi Nhược Hi tỉnh lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là mùi hóa chất nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo của kim loại áp vào da thịt. Cô bị xích trên một chiếc bàn mổ trong một căn hầm tối tăm. Xung quanh cô là những lọ thủy tinh đựng đầy những bộ phận cơ thể người được ngâm trong dung dịch bảo quản.

"Chào mừng cô đến với thánh đường của tôi, Thẩm tiểu thư."

Chu Sơ đứng đó, gương mặt hắn không hề điên cuồng như cô tưởng. Hắn thanh tú, đeo kính, trông giống một thư sinh hơn là một kẻ sát nhân hàng loạt. Hắn đang tỉ mỉ pha trộn một loại hỗn hợp gì đó trong bát sứ.

"Tại sao lại là tôi?" Nhược Hi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù tim cô đang đập loạn xạ.

"Vì cô có một linh hồn cứng cỏi." Chu Sơ cười nhạt, tay vẫn khuấy đều. "Lâm Duyệt quá yếu đuối, cô giáo múa quá tàn tạ. Nhưng cô... cô là sự kết hợp của vẻ đẹp và sức mạnh. Nếu tôi bọc cô trong thạch cao trong suốt, cô sẽ trở thành kiệt tác vĩnh cửu nhất của thế giới này."

"Hắn sẽ tìm thấy tôi." Nhược Hi nhìn thẳng vào hắn. "Phó Cận Ngôn sẽ không để yên cho mày."

Vừa nghe thấy tên Phó Cận Ngôn, gương mặt Chu Sơ biến dạng vì căm phẫn. Hắn đập mạnh cái bát xuống bàn. "Phó Cận Ngôn? Một kẻ cũng mang tâm hồn của quỷ dữ giống như ta sao? Hắn không cứu cô đâu, Nhược Hi. Hắn chỉ đang quan sát cô như một mẫu vật thí nghiệm để kiểm chứng trí tuệ của hắn mà thôi!"

Cùng lúc đó, tại hiện trường vụ nổ, Phó Cận Ngôn đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt anh đỏ rực. Anh không hề bình tĩnh như mọi khi. Anh đá văng một mảnh vỡ, hét lên với Tiểu Vương: "Kiểm tra định vị GPS trên xe của cô ấy! Ngay lập tức!"

"Báo cáo... thiết bị định vị đã bị phá hủy rồi ạ."

Phó Cận Ngôn hít một hơi thật sâu, cố gắng ép bộ não thiên tài của mình hoạt động hết công suất. Anh nhớ lại mùi hương trên mảnh vải ở hiện trường — đó không phải mùi hoa nhài, đó là mùi nhựa thông già. Nhựa thông già chỉ có ở những cây đàn cổ được phục chế bằng kỹ thuật của triều đại cũ.

"Bản đồ các xưởng đàn cũ trong thành phố!" Phó Cận Ngôn ra lệnh. "Hắn không ở tiệm của ông Chu, hắn ở nơi cha hắn từng làm việc. Một xưởng phục chế đàn bí mật dưới lòng đất ở khu phố tàu!"

Trong căn hầm, Chu Sơ đã bắt đầu đổ lớp thạch cao đầu tiên lên chân của Nhược Hi. Cảm giác ấm nóng rồi dần cứng lại của thạch cao khiến cô tê dại.

"Đừng sợ, sẽ không đau đâu." Chu Sơ thì thầm, tay cầm một con dao khắc sắc lẹm, tiến gần đến gương mặt cô. "Tôi sẽ bắt đầu khắc chữ F... Final (Cuối cùng)."

Rầm!

Cánh cửa hầm bị phá tung. Một phát súng nổ vang, viên đạn sượt qua tay Chu Sơ khiến con dao rơi xuống đất. Phó Cận Ngôn bước vào, khẩu súng trong tay anh vẫn còn bốc khói. Gương mặt anh lúc này lạnh lẽo hơn cả cái chết.

"Chu Sơ, kết thúc rồi."

Chu Sơ cười điên cuồng, hắn rút ra một chiếc điều khiển từ xa. "Kết thúc? Không, đây mới là đoạn cao trào! Căn hầm này đã được cài thuốc nổ. Nếu tôi chết, kiệt tác của tôi cũng sẽ tan biến cùng cô ấy!"

Nhược Hi nhìn Phó Cận Ngôn, nước mắt cô chảy xuống, hòa cùng lớp thạch cao đang đông cứng. "Đi đi, Cận Ngôn! Đừng lo cho tôi!"

Phó Cận Ngôn không lùi bước, anh hạ súng xuống, bước từng bước lại gần Chu Sơ. "Mày muốn một tác phẩm hoàn hảo nhất đúng không? Tao sẽ cho mày thấy thế nào là sự hoàn hảo thực sự của cái chết."