Con tàu "Nữ Thần Biển" nghiêng hẳn sang một bên sau tiếng nổ chấn động từ khoang máy. Khói đen bắt đầu len lỏi qua các khe cửa, hòa cùng mùi mặn chát của nước sông Lâm Hải đang tràn vào. Tiếng la hét của các quý ông, quý bà trong bộ trang phục lộng lẫy tạo nên một khung cảnh hỗn loạn cực độ.
Phó Cận Ngôn siết chặt eo Thẩm Nhược Hi, kéo cô nép vào mạn tàu để tránh đám đông đang điên cuồng dẫm đạp lên nhau để tìm lối thoát. Ánh mắt anh không hề hoảng loạn, ngược lại còn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Nhược Hi, nghe tôi nói, vụ nổ này không nhằm mục đích đánh đắm tàu ngay lập tức." Anh nói sát tai cô, giọng trầm ổn kỳ lạ giữa cơn hỗn chiến. "Hắn chỉ muốn tạo ra sự hoảng loạn để che giấu một 'nghi lễ' khác."
Nhược Hi nén đau ở chân, cô vịn tay vào vai anh, cố gắng hít thở: "Ý anh là... mục tiêu của chúng không phải là trưởng phòng giám định?"
"Ông ta chỉ là kẻ dọn đường." Phó Cận Ngôn nhìn về phía sảnh chính của du thuyền, nơi ánh đèn chùm đang đung đưa dữ dội. "Đi theo tôi."
Họ đi ngược dòng người, tiến sâu vào khu vực phòng tiệc kín dành cho giới thượng tầng. Khi đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề ra, một cảnh tượng quái dị hiện lên khiến Nhược Hi đứng hình. Khác xa với sự hỗn loạn ngoài kia, căn phòng này yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Trên chiếc bàn tròn trải khăn nhung trắng, có năm người đang ngồi. Họ ăn mặc chỉnh tề, tay vẫn cầm tách trà hoặc dao nĩa, nhưng tất cả đều đã tắt thở. Điều kinh khủng nhất là trên gương mặt của cả năm nạn nhân, khóe môi đều bị kéo xếch lên tận mang tai bởi những sợi dây cước trong suốt mảnh như tơ, tạo nên một nụ cười giả tạo, đông cứng và đầy giễu cợt.
"Năm nạn nhân, tư thế ngồi tiệc trà... nụ cười 'Glasgow'." Nhược Hi lẩm bẩm, bàn tay cô run lên khi nhận ra một trong số đó là gã tài phiệt họ Tào — mục tiêu ban đầu của họ.
Phó Cận Ngôn tiến lại gần, anh không hề sợ hãi mà lật nhẹ mí mắt của gã họ Tào. "Đồng tử co thắt mạnh, có dấu hiệu của chất độc thần kinh loại VX nhưng đã được pha loãng. Họ không chết vì nổ, họ chết vì bị hạ độc ngay trong lúc bữa tiệc bắt đầu."
"Tại sao lại là nụ cười?" Nhược Hi hỏi, đôi mắt cô không rời khỏi những sợi dây cước.
"Vì kẻ đứng sau muốn gửi một thông điệp." Phó Cận Ngôn chỉ tay vào giữa bàn tiệc, nơi có một khay bánh ngọt bị bỏ dở. Ở chính giữa khay, một bông hoa nhài trắng muốt nằm cô độc. "Hắn đang cười nhạo sự chính nghĩa của chúng ta. Hắn cho rằng tất cả những kẻ mang mặt nạ đạo đức đều xứng đáng có một nụ cười vĩnh cửu."
Đúng lúc này, con tàu lại rung chuyển thêm một lần nữa. Nước bắt đầu tràn vào phòng tiệc.
"Chúng ta phải lấy bằng chứng và rời đi ngay!" Nhược Hi tháo chiếc máy ảnh mini, chụp nhanh các góc độ hiện trường.
Phó Cận Ngôn nhặt được một chiếc điện thoại bị rơi dưới chân bàn của gã họ Tào. Anh bỏ vào túi, rồi dứt khoát bế xốc Nhược Hi lên. "Ôm chặt lấy cổ tôi. Con tàu này sẽ chìm trong 10 phút nữa."
Giữa màn đêm và làn nước lạnh buốt, Phó Cận Ngôn bế Nhược Hi lao ra khỏi mạn tàu, nhảy xuống một chiếc bè cứu sinh nhỏ mà anh đã bí mật chuẩn bị từ trước. Phía sau họ, du thuyền "Nữ Thần Biển" từ từ bị nhấn chìm vào lòng sông, mang theo bí mật của năm cái chết mang nụ cười.