Ba ngày sau vụ đắm tàu, thành phố Lâm Hải chấn động. Năm nạn nhân đều là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong giới kinh tế và chính trị. Cục cảnh sát chịu áp lực nặng nề từ phía dư luận và cấp trên.
Thẩm Nhược Hi bị buộc phải tạm nghỉ để điều trị vết thương ở chân, nhưng tâm trí cô chưa bao giờ rời khỏi vụ án. Cô ngồi trong thư viện riêng của Phó Cận Ngôn, xung quanh là hàng ngàn cuốn sách về tâm lý học và tội phạm học.
"Kết quả giải mã điện thoại của gã họ Tào có rồi." Phó Cận Ngôn bước vào, trên người là chiếc áo sơ mi trắng mở hờ cúc cổ, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm thức trắng ở phòng thí nghiệm.
Nhược Hi bật dậy: "Có gì trong đó?"
"Một danh sách các mật mã." Phó Cận Ngôn đặt lên bàn một tờ giấy in đầy những dãy số vô nghĩa. "Nhưng thú vị nhất là một đoạn ghi âm ngắn diễn ra 5 phút trước vụ nổ. Nghe đi."
Trong đoạn ghi âm, tiếng nhạc cổ điển du dương bị át đi bởi một giọng nói điện tử đã qua xử lý: "Ngài Tào, món quà cuối cùng đã được giao. Hãy thưởng thức tách trà của mình, và nhớ... đừng bao giờ mở mắt."
Tiếp theo đó là tiếng cười khàn đặc — tiếng cười giống hệt kẻ đã thách thức họ ở rạp kịch cổ.
"Hắn là 'Người Pha Trà'." Nhược Hi đúc kết. "Hắn không trực tiếp giết người bằng dao kéo như Chu Sơ, hắn dùng chất độc và sự thao túng. Hắn biến cái chết thành một buổi trình diễn sang trọng."
"Đúng vậy." Phó Cận Ngôn gật đầu, anh tiến lại gần cô, đôi mắt thâm trầm nhìn vào vết thương đã đóng vảy trên bắp chân cô. "Nhưng có một chi tiết nhỏ cô bỏ sót. Năm nạn nhân trên tàu không phải được chọn ngẫu nhiên. Họ đều là thành viên của một hội đồng thẩm định cổ vật mười năm trước — chính là hội đồng đã tuyên bố xưởng phục chế của cha Chu Sơ là bất hợp pháp."
Nhược Hi kinh ngạc: "Vậy vụ án này vẫn là sự tiếp nối của Chu Sơ?"
"Nó là sự trả thù mang tính hệ thống." Phó Cận Ngôn hạ giọng. "Kẻ đứng sau — kẻ mà chúng gọi là Ngài X — đang dùng nỗi đau của những kẻ bị ruồng bỏ như Chu Sơ để quét sạch những kẻ mà hắn cho là 'rác rưởi thượng lưu'. Hắn không chỉ giết người, hắn đang thay đổi trật tự xã hội theo cách của một kẻ điên."
Bất chợt, điện thoại của Nhược Hi báo có tin nhắn lạ. Một bức ảnh hiện lên: Đó là tấm lưng của cô khi cô đang ngồi trong hiệu thuốc sáng nay.
Kèm theo dòng chữ: "Mặt nạ của cô rất đẹp, Đội phó Thẩm. Nhưng tôi thích nhìn thấy cô khóc hơn. Chữ G đang đợi cô tại thư viện thành phố."
Nhược Hi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Hắn đã theo sát cô, ngay cả khi cô nghĩ mình đang an toàn nhất.
Phó Cận Ngôn giật lấy điện thoại, hơi thở anh trở nên dồn dập, một sự chiếm hữu và bảo vệ bùng lên trong ánh mắt. Anh ôm lấy bờ vai cô, giọng nói lạnh thấu xương: "Hắn dám đe dọa người của tôi. Nhược Hi, từ giờ trở đi, cô không được rời khỏi tầm mắt tôi dù chỉ một giây. Kể cả khi cô đi ngủ."