Thư viện trung tâm thành phố Lâm Hải là một tòa tháp cổ kính với hàng triệu đầu sách. Chữ "G" — Ghost (Bóng ma) hay Graveyard (Nghĩa địa)?
Nhược Hi và Phó Cận Ngôn có mặt tại thư viện vào lúc hoàng hôn. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt của một vài độc giả muộn. Theo chỉ dẫn của tin nhắn, họ tiến về phía khu vực lưu trữ những bản thảo cổ bị cấm lưu hành.
Mùi giấy cũ và bụi bặm bao trùm. Ở cuối dãy hành lang chữ G, một cảnh tượng rợn người lại xuất hiện.
Một nam thủ thư bị đóng đinh vào giá sách trong tư thế đứng thẳng. Điều kinh dị là hàng trăm trang sách xé lẻ được dán kín lên người nạn nhân bằng một loại keo đặc biệt, biến anh ta thành một "người giấy" khổng lồ.
"Hắn đang làm cái quái gì thế này?" Nhược Hi thốt lên, tay cô rút súng theo bản năng.
Phó Cận Ngôn không ngăn cô lại, anh tiến tới, dùng nhíp gỡ một trang giấy trên môi nạn nhân. Đó là một trang từ cuốn "Thần Khúc" của Dante, đoạn miêu tả về tầng địa ngục dành cho những kẻ dối trá.
"Nạn nhân này không bị hạ độc." Phó Cận Ngôn quan sát. "Anh ta bị sốc phản vệ do mực in. Hắn đã xăm kín toàn bộ nội tạng của anh ta bằng mực trước khi dán những trang giấy này lên."
Nhược Hi cảm thấy rợn tóc gáy. Sự tàn nhẫn này đã vượt xa mức độ của một con người bình thường. "Tại sao lại là thư viện? Tại sao lại là người giấy?"
"Bởi vì người này chính là kẻ đã tuồn những tài liệu cấm về chất độc cho Hội Nhãn Thần." Phó Cận Ngôn giải thích, ánh mắt anh dừng lại ở một khoảng trống trên giá sách. "Hắn bị giết để bịt đầu mối. Và những trang giấy này... Nhược Hi, hãy nhìn kỹ các chữ cái được gạch dưới."
Nhược Hi soi đèn pin vào. Trên hàng trăm trang giấy, có những chữ cái bị gạch bằng mực đỏ, ghép lại thành một địa chỉ: "Nhà hát lớn - 20:00".
"Hắn muốn chúng ta đến đó." Nhược Hi nói, giọng cô đầy quyết tâm. "Hắn đang điều khiển chúng ta như những quân cờ."
"Hắn không điều khiển tôi." Phó Cận Ngôn quay sang, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa đựng một sự cam kết sâu sắc. "Tôi đang để hắn tự tin rằng mình đang thắng. Kẻ tự mãn là kẻ dễ chết nhất. Nhược Hi, tối nay cô sẽ mặc bộ váy đẹp nhất, chúng ta sẽ đi xem kịch. Nhưng vở kịch này, nhân vật chính sẽ không phải là kẻ sát nhân."
Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang như một lời hứa danh dự. Trong bóng tối của thư viện, sự gắn kết giữa hai người không còn đơn thuần là đồng nghiệp, mà là hai linh hồn đang cùng nhau bước vào hang quỷ để tìm kiếm ánh sáng của sự thật.
Vụ án "Tiệc Trà Của Những Kẻ Điên" đang dần đi đến hồi kết kịch tính nhất, nơi mà mặt nạ của "Ngài X" sắp sửa bị lột bỏ.