MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 15: DẦU SÔI VÀ XÁC THỊT

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 15: DẦU SÔI VÀ XÁC THỊT

1,407 từ · ~8 phút đọc

Hơi nóng từ phía trên sàn gỗ bắt đầu rỉ xuống như những hơi thở của quỷ dữ. Clara Vance, hay giờ đây chỉ còn là một sinh vật mang hình hài phụ nữ với đôi mắt đục ngầu hoang dại, nép sát vào vách đá lạnh lẽo ở góc hầm. Trên đỉnh đầu cô, âm thanh của sự hủy diệt đang thành hình. Lorenzo không còn kiên nhẫn để chơi trò mèo vờn chuột bằng sức người; gã đã quyết định dùng đến hỏa ngục.

Mùi dầu ăn bị đun nóng đến mức bốc khói xộc vào mũi Clara, gắt nồng và lợm giọng, át đi cả mùi nấm mốc kinh niên của gian hầm. Rồi, âm thanh ấy vang lên: tiếng chất lỏng đặc quánh bị hắt mạnh xuống từ kẽ hở sàn gỗ.

Xèo... xèo... xèo...

Dầu sôi chạm vào nền đất ẩm và những vũng máu của hai tên sát thủ trước đó, tạo nên một phản ứng hóa học kinh tởm. Những làn khói trắng đục bốc lên nghi ngút, mang theo mùi của sự chết chóc được tôi luyện trong nhiệt độ cao. Một tia dầu bắn trúng vào mu bàn tay gầy guộc của Clara. Cô không hét lên. Cô chỉ nghiến răng chặt đến mức tưởng như hàm răng sắp vỡ vụn, nhìn làn da nhợt nhạt của mình phồng rộp lên ngay lập tức, đỏ rực và đau đớn đến xé tâm can. Những khớp xương ngón tay cô siết chặt lấy chuôi con dao rựa, máu từ vết thương cũ dường như cũng bị hơi nóng làm khô đặc lại.

"Claire! Mày có ngửi thấy mùi gì không?" Tiếng Lorenzo vang lên từ phía trên nắp hầm, đi kèm với nụ cười lệch lạc và hàm răng vàng ố vì khói thuốc. "Đó là mùi của sự thanh tẩy. Tao sẽ biến mày thành một miếng thịt chiên giòn, giống như cách lão già Giuseppe thường làm với lũ lợn của lão."

Gã cười, một điệu cười khản đặc vì khói thuốc lá rẻ tiền. Một tên tay sai khác, kẻ thứ ba, đang đứng cạnh gã, tay bê một cái nồi đồng lớn vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Hắn ta không hề biết rằng, bên dưới bóng tối dày đặc và làn khói dầu ấy, con mồi của chúng đã không còn là một kẻ yếu đuối để bị hành hạ.

Clara nhìn thấy cái xác của tên sát thủ thứ hai vẫn đang lủng lẳng trên móc sắt. Lưỡi móc xuyên qua hàm dưới của hắn khiến cái xác trông như một con búp bê vải hỏng. Cô chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ, nảy sinh từ chính sự mục rỗng của lý trí. Cô dùng sức lực tàn cuối cùng, đẩy mạnh cái xác treo trên móc về phía dưới nắp hầm—đúng vị trí mà chúng đang đổ dầu xuống.

Khi tên sát thủ thứ ba cúi người xuống để hất nốt chỗ dầu sôi còn lại vào hầm, cái xác lủng lẳng trên móc sắt do lực đẩy của Clara đã vung ngược trở lại như một quả lắc. Sức nặng của một gã đàn ông trưởng thành va mạnh vào nắp hầm đang mở.

"Cái quái—!"

Tên sát thủ thứ ba mất đà. Chiếc nồi đồng nặng trề đầy dầu sôi trên tay hắn không những không đổ xuống hầm mà bị va đập, lật ngược lại ngay sát mép sàn gỗ. Một tiếng gào thét xé toạc màn đêm Tuscany vang lên, nhưng không phải của Clara.

Đó là tiếng hét của tên sát thủ thứ ba. Hắn trượt chân vào vũng dầu vừa đổ ra sàn và ngã chúi đầu xuống hầm. Nhưng hắn không rơi xuống đất. Theo bản năng, hắn đưa tay ra níu lấy mép nắp hầm, nửa thân trên treo lơ lửng, gương mặt đối diện trực tiếp với Clara đang đứng trong bóng tối.

Và đó cũng là lúc nồi dầu sôi đổ ập xuống mặt hắn.

Xèo...

Âm thanh da thịt bị nung chảy vang lên một cách khô khốc. Clara đứng đó, cách chỉ vài gang tay, chứng kiến toàn bộ quá trình tàn khốc nhất mà một con người có thể chịu đựng. Lớp dầu sôi sùng sục trùm lấy gương mặt tên sát thủ. Làn da hắn không chỉ đỏ lên; dưới tác động của nhiệt độ cực cao, nó bắt đầu chảy tuột ra như sáp nến gặp lửa. Những mảng da mặt lột ra từng mảng lớn, lộ ra lớp thịt đỏ hỏn và những sợi gân trắng nhởn đang co quắp.

Đôi mắt hắn—thứ duy nhất chưa bị dầu phủ kín trong một giây—giãn to đến mức cực hạn trước khi bị một dòng dầu đen ngòm tràn vào, đốt cháy nhãn cầu. Tiếng gào thét của hắn không còn ra tiếng người, nó là một âm thanh trầm đục, nghẹn ngào vì thực quản đã bị hơi nóng làm bỏng nặng. Hắn buông tay khỏi mép hầm, rơi bịch xuống nền đất, ngay cạnh chân Clara.

Cái xác thịt ấy vẫn còn co giật. Mùi thịt người bị nướng chín hòa quyện với mùi dầu cháy tạo nên một thứ không khí đặc quánh, buồn nôn. Clara nhìn xuống kẻ đang quằn quại dưới chân mình. Những quầng thâm dưới mắt cô phản chiếu ánh lửa leo lét từ phía trên tỏa xuống. Cô không thấy ghê tởm. Cô thấy một sự thỏa mãn nguyên thủy đến rợn người.

Bàn tay cô, dù cũng đang bỏng rát, vẫn cầm chắc con dao rựa. Cô bước qua cái xác đang bốc khói, nhìn thẳng lên nắp hầm. Lorenzo đứng đó, gương mặt vuông vức của gã giờ đây xám ngoét vì kinh hãi. Gã nhìn thấy tên đàn ông của mình bị biến thành một đống thịt bầy hầy chỉ trong chớp mắt. Nụ cười lệch lạc biến mất, thay vào đó là sự run rẩy nhẹ trên những ngón tay mập mạp đang cầm khẩu súng lậu.

"Mày... mày không phải là người!" Lorenzo lắp bắp, mùi nước hoa nồng nặc trên người gã dường như cũng không át nổi mùi xác thịt cháy khét đang bốc lên từ dưới hầm.

Clara không trả lời gã bằng lời nói. Cô đưa con dao rựa lên, lưỡi dao dính đầy máu và mỡ người, chỉ thẳng về phía Lorenzo. Ánh mắt cô—đôi mắt của "Sarah" trong tương lai—giờ đây đã hoàn thiện sự biến đổi. Nó đục ngầu, trống rỗng và chứa đựng một sự hoang dại mà không một loài thú nào có thể sánh kịp.

Cô bắt đầu bước lên những bậc thang gỗ đã bị dầu làm cho trơn trượt. Mỗi bước đi là một sự khẳng định của cái chết. Cô không còn sợ lửa, không còn sợ dầu sôi. Cô chính là ngọn lửa đang thiêu rụi chút nhân tính cuối cùng của chính mình để đổi lấy sự báo thù tàn khốc nhất.

Phía trên, Lorenzo bắt đầu lùi lại. Gã nhận ra mình không còn đối đầu với một người phụ nữ da trắng yếu ớt mất việc từ New York. Gã đang đối đầu với một bóng ma của rừng ô liu, một kẻ sát nhân được sinh ra từ chính những vết nứt mà gã đã tạo ra trên tâm hồn cô.

"Đứng lại! Tao sẽ bắn! Tao thề là tao sẽ bắn chết mày!" Lorenzo hét lên, giọng gã lạc đi trong tiếng gió rít qua những khe tường đá.

Nhưng Clara vẫn tiếp tục tiến lên, từng bước một, đầu lún sâu giữa đôi vai gầy guộc, mái tóc vàng xơ xác bết lại vì dầu và máu. Cô giống như một thợ săn đang bước ra từ địa ngục, chuẩn bị kéo kẻ săn mồi vào bóng tối vĩnh hằng của gian bếp hầm.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa chính nhà nghỉ. Lorenzo giật mình quay lại. Một bóng đen to lớn vừa đạp tung cánh cửa gỗ sồi đã bị hỏng. Là Giuseppe? Hay là một kẻ nào khác? Sự xao nhãng của Lorenzo chỉ kéo dài một giây, nhưng với Clara, đó là tất cả những gì cô cần.

Cô bật người lên khỏi nắp hầm, con dao rựa vung ngang một vòng tròn đẫm máu về phía đôi chân của Lorenzo, đúng lúc một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm Tuscany, soi sáng gương mặt đẫm máu của cô trong một khoảnh khắc kinh hoàng tột độ.