MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 14: VŨ ĐIỆU VỚI MÓC SẮT

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 14: VŨ ĐIỆU VỚI MÓC SẮT

1,377 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn pin từ phía trên nắp hầm quét xuống một vũng máu đang loang rộng trên nền đất ẩm. Clara Vance không còn nhận ra chính mình trong những nhịp thở gấp gáp, đứt quãng. Vị máu của kẻ thù vẫn còn vương trên môi, tanh nồng và nóng hổi, kích thích từng tế bào thần kinh đang rung lên bần bật vì cơn sốt sinh tồn. Cô không phải là người phụ nữ hốc hác, nhút nhát của những ngày ở New York nữa; bóng tối của gian hầm này đã nhào nặn cô thành một sinh vật hoàn toàn khác.

Tên sát thủ bị Clara cắn đứt tai đang quằn quại dưới đất, tiếng rên rỉ của hắn nghẹn lại trong cổ họng vì đau đớn và sốc. Hắn cố gượng dậy, đôi bàn tay mập mạp bấu chặt lấy vết thương bên đầu, máu phun qua kẽ ngón tay, nhuộm đỏ cả một mảng vai áo. Lorenzo phía trên bắt đầu mất kiên nhẫn. Tiếng đế giày da của gã nện xuống sàn gỗ khô khốc, mỗi nhịp như tiếng gõ cửa của tử thần.

"Đồ ăn hại! Có một con đàn bà cũng không xong!" Lorenzo gầm lên. "Tên thứ hai, xuống kết liễu nó ngay. Tao không muốn nghe thêm bất cứ tiếng kêu nào của lũ chúng mày nữa."

Tên sát thủ thứ hai—một kẻ gầy nhom với ánh mắt lạnh lẽo và vết sẹo dài trên trán—nhảy xuống hầm. Hắn không vội vàng như tên trước. Hắn tiếp đất nhẹ nhàng, trên tay cầm một con dao rựa dài, lưỡi thép sáng loáng dưới ánh đèn pin tạt ngang. Hắn đá văng tên đồng bọn đang ngáng đường, ánh mắt dừng lại ở góc hầm tối nơi những tảng thịt hun khói đang đung đưa.

Clara nép mình sau một cái móc sắt lớn dùng để treo thịt lợn. Những ngón tay gầy guộc của cô, vốn đã rớm máu vì thói quen cắn móng tay, giờ đây siết chặt lấy thanh sắt lạnh lẽo. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ kim loại truyền vào lòng bàn tay, một sự điềm tĩnh tàn nhẫn bắt đầu bao trùm lấy trí não. Làn da nhợt nhạt của cô giờ đây dính đầy bụi hầm và những vệt máu bắn, quầng thâm dưới mắt đen đặc khiến cô trông giống như một bóng ma hiện hình từ lòng đất.

Tên sát thủ vung dao rựa, chém đứt một tảng thịt chắn tầm nhìn. Tiếng phập của dao lún vào thịt thối rữa vang lên ghê rợn. Hắn tiến dần về phía cô, mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền từ lớp áo gã lan tỏa trong không gian chật hẹp.

"Ra đây đi, Claire. Tao sẽ làm nhanh thôi. Lorenzo muốn giữ cái đầu của mày, nhưng gã không nói là phải giữ cho mày nguyên vẹn," gã thều thào bằng giọng Ý đặc sệt, nụ cười méo mó hiện ra trong bóng tối.

Ngay khi lưỡi dao rựa vung lên một lần nữa để gạt đi vật cản cuối cùng, Clara hành động. Cô không chạy trốn; cô lao thẳng về phía gã. Với một sức mạnh bộc phát từ nỗi tuyệt vọng tột cùng, cô tung người, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh chiếc móc sắt đang treo trên xà nhà.

Chiếc móc sắt gỉ sét, to lớn và nặng nề, chuyển động theo hình vòng cung như một quả lắc đồng hồ của địa ngục. Tên sát thủ không kịp phản ứng. Thanh sắt nhọn hoắt, vốn được thiết kế để xuyên qua xương sườn của những con gia súc nặng hàng trăm cân, giờ đây tìm thấy mục tiêu mới.

Âm thanh đó sẽ ám ảnh Clara suốt đời: một tiếng phập đục ngầu khi mũi sắt xuyên qua lớp da thịt mềm yếu ở vùng hàm dưới, rồi tiếng rắc khô khốc, vỡ vụn của xương hàm bị nghiền nát dưới áp lực của lực quán tính.

Tên sát thủ không kịp hét lên. Hàm dưới của hắn bị nhấc bổng lên bởi chiếc móc sắt, treo lơ lửng cơ thể gã giữa không trung. Hắn vùng vẫy điên cuồng, đôi chân dẫm loạn xạ vào không khí, đôi mắt giãn to vì đau đớn đến mức đồng tử gần như biến mất. Máu từ hốc miệng hắn tuôn ra như suối, nhỏ xuống mặt Clara khi cô đang đứng ngay bên dưới, nhìn lên tác phẩm của mình với một sự tỉnh táo đáng sợ.

Âm thanh xương gãy vụn vẫn tiếp tục vang lên—răng rắc, răng rắc—khi sức nặng của cơ thể gã sát thủ kéo căng vết thương trên móc sắt. Đó không phải là một cái chết nhanh chóng. Đó là một vũ điệu tàn bạo, chậm chạp và đầy đau đớn.

Lorenzo phía trên lặng đi trong giây lát. Gã không nghe thấy tiếng gào thét của con mồi, gã chỉ nghe thấy những âm thanh vật lý của sự hủy hoại. Mùi máu tươi bốc lên nồng nặc qua kẽ sàn gỗ, át cả mùi thuốc lá rẻ tiền của gã.

"Cái gì thế? Thằng kia? Trả lời tao!" Lorenzo quát, giọng gã lần đầu tiên vướng chút run rẩy của sự hoang mang.

Clara đứng im lìm trong bóng tối, để mặc cho những giọt máu của kẻ thù rơi xuống gương mặt hốc hác của mình. Cô cảm nhận được một luồng khoái cảm kỳ lạ, một sự giải thoát điên cuồng đang chảy trong huyết quản. Cô đưa tay lên, chạm vào vết máu trên má, rồi nhìn vào bàn tay run rẩy nhẹ của mình. Những ngón tay ngắn, mập mạp của nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là bộ móng sắc nhọn của một kẻ đi săn.

Cô nhìn lên phía nắp hầm, nơi ánh đèn pin của Lorenzo vẫn đang nhảy múa điên cuồng. Gã đang ở ngay trên kia, chỉ cách một lớp gỗ mục. Clara nhặt con dao rựa rơi dưới đất lên, cảm nhận sức nặng của nó. Cô không còn sợ Lorenzo nữa. Cô muốn gã xuống đây. Cô muốn gã nhìn thấy những gì cô đã làm với lũ tay sai của gã. Cô muốn gã nếm mùi vị của gian hầm này—vị của thịt khét, vị của sắt gỉ và vị của sự sụp đổ nhân tính.

Bất chợt, tiếng bước chân của Lorenzo di chuyển. Gã không nhảy xuống. Gã đang kéo một thứ gì đó nặng nề về phía gian bếp. Tiếng nước sôi réo lên từ chiếc ấm đồng trên bếp lò phía trên bị hất đổ, hơi nóng phả xuống hầm qua những kẽ hở, mang theo mùi của sự hủy diệt sắp tới.

"Mày giỏi lắm, chuột nhắt," Lorenzo thầm thì, giọng gã giờ đây trở lại sự lạnh lùng tàn nhẫn. "Nhưng tao đã bảo rồi, tao sẽ nướng chín mày cùng cái hầm này. Để xem móc sắt của mày có cứu được mày khỏi dầu sôi không."

Clara nhìn thấy những tia sáng nhỏ bắt đầu rực lên từ phía trên. Khói đen bắt đầu cuộn lại, tràn xuống hầm. Lorenzo không vào đây để chiến đấu tay đôi; gã đang biến gian hầm thành một cái lò hỏa thiêu.

Clara nhìn cái xác vẫn đang lủng lẳng trên móc sắt, nhìn tên sát thủ mất tai đang thoi thóp ở góc hầm, rồi nhìn con đường lên duy nhất đang bị khói lửa bao trùm. Cô siết chặt chuôi dao rựa, đôi mắt đục ngầu rực lên một quyết tâm cuối cùng. Cuộc vũ điệu với móc sắt mới chỉ là màn dạo đầu.

Một âm thanh mới vang lên—tiếng chất lỏng đặc quánh đang được đổ xuống từ trên sàn gỗ, chảy dọc theo những thanh xà ngang. Mùi dầu ăn nóng gắt nồng nặc xộc vào mũi. Lorenzo đang đổ dầu sôi xuống hầm.

Clara nép sát vào vách đá, hơi nóng bắt đầu làm làn da nhợt nhạt của cô đỏ rát. Cô biết mình chỉ còn vài giây trước khi cái hầm này biến thành một chảo dầu rực lửa, và kẻ đứng trên kia đang cười một cách lệch lạc khi nghe tiếng dầu sôi sùng sục chạm vào nền đất ẩm.