MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 13: TIẾNG GẦM CỦA CON THÚ

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 13: TIẾNG GẦM CỦA CON THÚ

1,300 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối dưới hầm bếp không còn là đồng minh của sự an toàn, nó đã biến thành một võ đài đẫm máu. Clara Vance thu mình trong góc hầm, nơi những tảng thịt hun khói treo lủng lẳng tạo thành một mê cung của những bóng ma. Làn da cô nhợt nhạt đến mức phát sáng một cách yếu ớt trong bóng tối bao trùm, quầng thâm dưới mắt đen đặc như hai hố thẳm của sự tuyệt vọng. Những khớp xương ngón tay cô nổi rõ, siết chặt lấy một chiếc móc treo thịt gỉ sét mà cô vừa giật xuống từ xà nhà.

Phía trên, tiếng sàn gỗ rên rỉ dưới sức nặng của Lorenzo. Gã không xuống, gã cử kẻ khác đi làm thay phần việc bẩn thỉu. Nắp hầm mở tung, một luồng ánh sáng đèn pin chói lòa tạt xuống, quét qua những vết máu của Giuseppe đang nhỏ giọt từ kẽ sàn. Mùi xăng nồng nặc bắt đầu lấp đầy không gian, một sự đe dọa thiêu sống tàn nhẫn.

"Xuống đó và lôi con điếm đó lên đây!" Lorenzo ra lệnh, giọng gã ngọt xớt nhưng lạnh lẽo như một lưỡi dao.

Tên sát thủ đầu tiên đặt chân xuống bậc thang gỗ mục. Hắn là một gã to xác với những hình xăm bọ cạp chạy dài từ cổ xuống bắp tay, đôi mắt đục ngầu sự khát máu. Hắn không hề biết rằng, bên dưới lớp vỏ bọc của một người phụ nữ hốc hác, nhếch nhác là một bản năng sinh tồn đã bị dồn nén đến mức hóa thú.

Clara nín thở. Cô ngửi thấy mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền của hắn khi hắn bước xuống bậc thang cuối cùng. Hắn cầm một con dao găm dài, lưỡi dao phản chiếu ánh đèn pin loang loáng. Hắn bước đi rón rén trên nền đất ẩm, đôi giày da mũi vuông nghiến lên những mảnh vụn gỗ khô khốc.

"Claire? Tao thấy mày rồi, chuột nhắt..." Hắn thì thầm, nụ cười méo mó hiện ra dưới ánh đèn pin tạt ngang.

Khi hắn vừa bước qua một tảng thịt treo lớn, Clara ra tay. Cô không hét lên, cũng không cầu xin. Từ trong bóng tối sâu thẳm, cô lao ra như một bóng ma vàng vọt. Chiếc móc sắt gỉ sét trong tay cô vung lên một vòng cung chết chóc, găm thẳng vào bắp chân của tên sát thủ.

Một tiếng phập khô khốc vang lên. Tên sát thủ rống lên một tiếng kinh hoàng, ngã quỵ xuống nền đất hầm. Ánh đèn pin văng ra xa, xoay tròn trên mặt đất, tạo thành những quầng sáng nhảy múa điên cuồng trên vách đá lở loét. Hắn vung dao loạn xạ, lưỡi dao sượt qua vai Clara, để lại một vết rách sâu trên lớp áo sơ mi bẩn thỉu của cô.

Cơn đau không làm Clara chùn bước; nó là liều thuốc kích thích. Cô lao vào hắn với toàn bộ sức nặng của cơ thể gầy guộc. Những ngón tay dài, khẳng khiu của cô cấu xé vào gương mặt đầy rỗ của hắn. Trong cơn điên cuồng, khi gã sát thủ cố gắng bóp cổ cô bằng bàn tay mập mạp, Clara đã làm một điều mà cả đời cô chưa bao giờ nghĩ tới.

Cô nghiêng đầu, ngoạm chặt lấy vành tai của hắn.

Vị mặn chát của mồ hôi và vị tanh nồng của máu tươi lập tức tràn ngập khoang miệng cô. Clara nghiến răng, dùng hết sức bình sinh của bộ hàm đang rung lên vì cơn sốt lo âu. Cô không buông ra ngay cả khi hắn dùng nắm đấm nện liên tiếp vào mạn sườn cô. Cô nghe thấy tiếng sụn vỡ vụn, một âm thanh giòn tan kinh tởm vang vọng trong gian hầm kín.

Với một cú giật mạnh, Clara xé toác vành tai của tên sát thủ ra khỏi đầu hắn.

Tiếng thét của gã đàn ông không còn là tiếng người; đó là tiếng gầm rú của một con thú bị trọng thương. Hắn buông dao, hai tay ôm lấy phần đầu đang phun máu xối xả. Clara ngã ra sau, cô nôn thốc ra một miếng thịt và máu, gương mặt trắng bệch giờ đây đỏ ngầu những vệt máu bắn. Ánh mắt cô không còn vẻ sầu đời, nó trở nên đục ngầu, hoang dại và trống rỗng—ánh mắt của một kẻ vừa bước qua ranh giới cuối cùng của nhân tính.

"Thằng ngu! Mày đang làm cái quái gì dưới đó vậy?" Lorenzo hét xuống qua nắp hầm, giọng gã bắt đầu có sự sốt ruột.

Clara nhặt con dao găm của tên sát thủ lên. Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng vững chãi hơn bao giờ hết. Cô nhìn tên sát thủ đang bò lết dưới đất, để lại một vệt máu dài đen ngòm trên nền hầm. Cô không thấy ghê tởm, cô thấy một sự tỉnh táo tàn nhẫn đang bao trùm lấy trí não.

Tên sát thủ ngước nhìn lên, đôi mắt hắn giãn to vì kinh hãi khi thấy hình bóng người phụ nữ hốc hác, mái tóc vàng xơ xác bết máu đang đứng lù lù trên đầu mình. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một "con chuột nhắt" từ New York lại có thể mang trong mình một con quỷ dữ tợn đến thế.

"Đừng... đừng giết tôi..." Hắn thều thào bằng tiếng Ý, đôi môi bong tróc vì thiếu nước run bần bật.

Clara không trả lời. Cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, và tiếng gió rít qua những gốc cây ô liu phía trên nhà nghỉ. Cô đưa con dao lên, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin nằm lăn lóc. Cô chợt nhớ về những bức ảnh cô chụp ở Florence—những vết nứt trên tường, những đống rác rưởi. Giờ đây, chính cô là một vết nứt rực rỡ, toác rộng ra để nuốt chửng những kẻ đã săn đuổi mình.

Phía trên, Lorenzo dường như đã nhận ra điều gì đó bất thường. Gã không nghe thấy tiếng kêu của Clara, gã chỉ nghe thấy tiếng đồng bọn của mình đang rên rỉ một cách thảm hại. Mùi xăng nồng nặc hơn bao giờ hết khi gã bắt đầu đổ thêm chất lỏng dễ cháy qua những kẽ hở sàn gỗ.

"Mày thích chơi kiểu đó à, Claire?" Lorenzo cười lạnh lẽo, tiếng bật lửa cạch... cạch... lại vang lên. "Để xem mày gầm được bao lâu trong lò thiêu này."

Clara nhìn lên trần hầm, nơi những giọt xăng bắt đầu nhỏ xuống như những giọt mưa đen. Cô nhìn xuống tên sát thủ đang thoi thóp, rồi nhìn chiếc móc sắt gỉ sét trên sàn. Bản năng thú tính không chỉ dạy cô cách giết, nó còn dạy cô cách săn mồi bằng sự kiên nhẫn tột cùng.

Bên ngoài, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm Tuscany, soi sáng rừng ô liu và căn nhà nghỉ cô độc. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng lọt qua kẽ hầm soi rõ gương mặt của Clara—một gương mặt không còn dấu vết của sự lo âu, chỉ còn lại sự tàn độc của một sinh vật đã hoàn toàn thích nghi với bóng tối.

Tiếng que diêm quẹt vào vỏ hộp vang lên khô khốc ngay trên nắp hầm, và Clara biết rằng mình chỉ còn vài giây trước khi cả gian hầm này biến thành địa ngục trần gian. Cô siết chặt chuôi dao, đôi chân chuẩn bị cho một cú bật nhảy cuối cùng về phía lối thoát duy nhất, trong khi một nụ cười méo mó, lạ lẫm bắt đầu nở trên đôi môi dính đầy máu của cô.