MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 12: GIAN BẾP HẦM TỐI TĂM

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 12: GIAN BẾP HẦM TỐI TĂM

1,271 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy Clara như một tấm liệm dày đặc mùi nấm mốc và tử khí. Cô nằm co quắp trên nền đất nện lạnh lẽo của gian hầm chứa thịt dưới nhà nghỉ của lão Giuseppe, hai tai ù đi vì tiếng nổ chát chúa của súng săn vẫn còn dư chấn. Phía trên đầu cô, chỉ cách một lớp sàn gỗ mục nát, là hiện trường của một cuộc thảm sát thủ công. Tiếng bước chân của Lorenzo nặng nề, mỗi bước đi đều khiến bụi gỗ rơi lả tả xuống mặt Clara, hòa cùng những giọt chất lỏng ấm nóng, đặc quánh đang rỉ qua kẽ sàn.

Đó là máu của Giuseppe.

Clara đưa bàn tay gầy guộc lên che miệng, nén chặt tiếng nấc nghẹn ngào. Các khớp xương ngón tay cô nổi rõ, trắng bệch trong bóng tối, và cô bắt đầu cắn mạnh vào lớp da quanh móng tay đến mức bật máu để ép mình phải tỉnh táo. Làn da nhợt nhạt của cô giờ đây dính đầy bụi bẩn và những vệt máu bắn từ trận chiến phía trên. Quầng thâm dưới mắt dường như sưng húp lên vì áp lực của sự kinh hoàng tột độ.

"Tìm thấy nó chưa?" Giọng nói khàn đặc của Lorenzo vang lên ngay phía trên, nghe mồn một như gã đang đứng ngay trên đầu cô.

"Đại ca, con nhỏ đó biến mất rồi. Chắc nó chui vào xó xỉnh nào đó trong gian bếp." Một giọng nói khác đáp lại, kèm theo tiếng đổ vỡ của bát đĩa sứ và tiếng lật tung bàn ghế.

Clara nhắm mắt lại, nín thở. Mùi vị của gian hầm này bắt đầu tấn công khứu giác vốn đã nhạy cảm của cô. Đó là mùi thịt khét—thứ mùi kinh tởm từ những tảng thịt hun khói cũ kỹ treo trên móc sắt gỉ sét—quyện cùng mùi thuốc lá rẻ tiền và hương hoa nhài nồng nặc đang luồn qua kẽ sàn từ phía Lorenzo. Sự kết hợp đó tạo nên một thứ mùi vị của cái chết, khiến dạ dày Clara lộn nhào.

Tiếng dao băm thịt nện xuống thớt gỗ vang lên: Phập. Phập. Phập. Mỗi nhát dao nện xuống đều khiến thần kinh Clara như bị xé toác. Cô tưởng tượng ra Lorenzo đang cầm con dao bầu to bản, thản nhiên băm nát bất cứ thứ gì trên đường đi của gã để tìm ra cô. Âm thanh xương gãy vụn khô khốc và tiếng thịt bị xẻ lìa dội lại trong không gian hầm chật hẹp, biến gian bếp phía trên thành một lò mổ thực thụ.

Cô thu mình sâu hơn vào góc tối nhất, nơi những cái móc sắt gỉ sét lủng lẳng chạm vào vai cô lạnh ngắt. Ánh mắt cô, vốn đã sầu đời vì những năm tháng mất ngủ ở New York, giờ đây bắt đầu biến đổi. Nó không còn vẻ nhút nhát, nhợt nhạt thường thấy, mà bắt đầu ánh lên sự hoang dại của một con thú bị dồn vào đường cùng. Những vết nếp nhăn lo âu trên vầng trán cao hằn sâu hơn bao giờ hết, nhưng đôi môi cô lại mím chặt một cách lạnh lùng.

Bất chợt, tiếng bước chân phía trên dừng lại ngay đúng vị trí tấm nắp hầm.

Sự im lặng bao trùm lấy căn nhà đá giữa rừng ô liu, một sự im lặng đáng sợ đến mức Clara có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vào lồng ngực hẹp. Cô thấy một tia sáng cực nhỏ lọt qua kẽ hở của nắp hầm—đó là ánh đèn pin của bọn chúng. Tia sáng quét qua quét lại trên nền đất hầm, chỉ cách mũi giày của cô vài centimet.

"Mùi của mày ở quanh đây, Claire," Lorenzo thầm thì, giọng nói gã dịu dàng đến rợn người. "Mày không trốn được lâu đâu. Tao có thể ngửi thấy nỗi sợ của mày. Nó mặn và tanh như vị máu của lão già này vậy."

Clara thấy một giọt máu lớn từ trên sàn gỗ nhỏ xuống, rơi trúng vào kẽ tay đang run rẩy của cô. Cô không lau đi. Cô đưa bàn tay lên, nhìn giọt máu đỏ thẫm ấy dưới tia sáng mờ nhạt, và trong một khoảnh khắc mất trí, cô liếm sạch nó. Vị mặn của máu Giuseppe như một cú hích cuối cùng vào bản năng thú tính đang ngủ yên trong cô.

Cô không còn là một nhiếp ảnh gia sầu muộn nữa. Cô đang trở thành một phần của bóng tối này.

Tiếng động phía trên lại bắt đầu. Lorenzo dường như đang kéo một thứ gì đó nặng nề trên sàn gỗ. Tiếng kim loại rít lên ghê rợn, sau đó là tiếng nước sôi réo lên từ chiếc ấm đồng trên bếp lò bị hất đổ. Mùi hơi nước bốc lên hòa cùng mùi máu tạo thành một màn sương mù ẩm ướt, nhớp nháp.

"Mày có biết tại sao tao lại thích con dao băm thịt này không?" Lorenzo vừa nói vừa gõ lưỡi dao vào sàn gỗ, ngay sát nắp hầm. "Vì nó không chỉ cắt thịt. Nó nghiền nát cả niềm hy vọng. Tao sẽ lột da mày từng mảng một ngay trong gian hầm này, để mày nếm trải cái cảm giác bị mổ xẻ như những con lợn mà lão già này thường làm."

Tiếng cười lệch lạc của gã vang lên, hàm răng vàng ố chắc hẳn đang nhe ra trong bóng tối phía trên. Clara siết chặt lấy một chiếc móc treo thịt gỉ sét nằm gần tay. Cạnh sắt sắc lẹm cứa vào lòng bàn tay cô, nhưng cô không thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chỉ là một lời nhắc nhở rằng cô vẫn còn đang tồn tại, vẫn còn cơ hội để phản kháng.

Đột nhiên, tiếng nắp hầm bị chấn động dữ dội. Một tên tay sai đã phát hiện ra lối vào ngầm. Tiếng gỗ mục nứt vỡ dưới đôi giày đinh của chúng vang lên khô khốc.

"Đại ca! Thấy nắp hầm rồi!"

Clara cảm thấy phổi mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cô không chạy. Cô lùi sâu vào bóng tối của những tảng thịt hun khói đang treo lủng lẳng, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy chiếc móc sắt, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào nắp hầm đang từ từ bị cạy mở. Một luồng ánh sáng chói lòa ập xuống, và theo sau đó là mùi thuốc lá rẻ tiền xộc thẳng vào buồng phổi cô.

Dưới ánh sáng đèn pin, gương mặt hốc hác của Clara hiện ra như một bóng ma, nhợt nhạt và đầy tàn nhẫn. Cô nhìn thấy một đôi giày da mũi vuông đang đặt chân xuống bậc thang gỗ đầu tiên dẫn xuống hầm. Tiếng thở dốc của kẻ săn mồi và tiếng lưỡi dao sắc lạnh chạm vào thành hầm tạo nên một bản giao hưởng tử thần.

Sự kiên nhẫn của cô đã đứt đoạn cùng với những dây thần kinh đang căng như dây đàn. Khi bóng đen của tên sát thủ đầu tiên vừa chạm đất, Clara không hét lên, cô chỉ tung ra một tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng—âm thanh của một con thú không còn gì để mất, chuẩn bị lao vào cuộc xâu xé cuối cùng trong mưa máu.

Nắp hầm đóng sầm lại phía sau tên sát thủ, nhốt cả hai vào một không gian kín đặc, nơi chỉ có một kẻ được phép bước ra với hơi thở còn nồng mùi thịt sống.