MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 11: ĐÊM CỦA NHỮNG LƯỠI DAO

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 11: ĐÊM CỦA NHỮNG LƯỠI DAO

1,576 từ · ~8 phút đọc

Bầu không khí bên trong căn nhà đá của lão Giuseppe vốn đã đặc quánh mùi rượu vang rẻ tiền và khói thuốc, nay bỗng chốc đông cứng lại như một khối băng vĩnh cửu. Clara Vance đứng chôn chân giữa phòng, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy cán con dao làm bếp đến mức các khớp xương trắng bệch ra, nhức nhối. Tiếng đập cửa sấm sét vừa rồi không chỉ làm rung chuyển những bức tường đá cổ kính, mà còn đánh sập nốt chút hy vọng mong manh còn sót lại trong tâm hồn héo úa của cô.

"Giuseppe... chúng đến rồi," Clara thào thào, giọng nói lạc đi vì nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm. Làn da cô nhợt nhạt dưới ánh lửa lò sưởi, những quầng thâm dưới mắt hằn sâu như những vết thương không bao giờ lành.

Lão già Giuseppe không đáp. Lão đứng sừng sững trước cánh cửa, đôi chân thô kệch bám chặt lấy sàn đá như một gốc cây cổ thụ. Khẩu súng săn hai nòng nằm ngang trong tay lão, lạnh lẽo và đầy chết chóc. Đôi mắt đục ngầu của lão không còn vẻ lờ đờ thường ngày, mà rực lên một thứ ánh sáng sắc lẹm, tỉnh táo đến tàn nhẫn.

"Mày thích gõ cửa nhà tao lắm sao, đồ con rắn rác rưởi?" Giuseppe gầm lên, giọng nói khàn đặc dội vào những phiến đá.

Phía sau cánh cửa, một tiếng cười khục khục vang lên—âm thanh như tiếng sỏi đá va vào nhau dưới đáy vực. Mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc luồn qua khe cửa, quyện cùng hương hoa nhài lợm giọng. Lorenzo đang đứng đó, thản nhiên như thể gã chỉ đang đi dạo trong vườn nhà mình.

"Lão già, tao không có thời gian cho một kẻ sắp xuống lỗ như mày," giọng Lorenzo vang lên, mang theo sự tự tin tuyệt đối của một kẻ săn mồi. "Giao con chuột nhắt đó ra, và tao sẽ để mày chết nhanh gọn. Bằng không, tao sẽ nướng chín mày cùng cái chuồng lợn này."

Một sự im lặng chết chóc bao trùm trong vài giây. Rồi, không một lời cảnh báo, cánh cửa gỗ sồi dày cộp nổ tung. Không phải vì một cú đập, mà là do một phát súng săn bắn trực diện vào ổ khóa. Những mảnh gỗ bắn tung tóe như những mũi tên nhỏ. Clara hét lên một tiếng thất thanh, ôm lấy đầu ngã quỵ xuống sàn.

Bọn Lorenzo ập vào như một cơn lũ đen ngòm. Có ít nhất ba tên, tất cả đều mang gương mặt lầm lì và những hình xăm bọ cạp trên cổ. Giuseppe phản xạ nhanh như một con thú già đời. Lão bóp cò. Một tiếng nổ chát chúa vang lên làm rung chuyển cả triền đồi. Tên đi đầu bị trúng đạn vào ngực, văng ngược ra ngoài màn đêm rừng ô liu, máu bắn tung tóe lên những gốc cây xám xịt.

Nhưng kẻ thứ hai đã quá gần. Đó chính là Lorenzo. Gã không dùng súng, gã dùng báng của một khẩu súng săn khác, vung mạnh một cú tàn độc vào mặt Giuseppe. Tiếng rắc khô khốc của xương gò má bị đánh nát vang lên rõ mồn một trong không gian hẹp. Lão già Giuseppe thét lên một tiếng đau đớn, cơ thể to lớn của lão đổ ụp xuống như một bao tải thịt mục, máu đỏ tươi trào ra từ hốc mắt và miệng, nhuộm đỏ cả vầng râu kẽm xám xịt.

"Giuseppe!" Clara gào lên, đôi mắt hoang dại nhìn thấy lão già đang co giật dưới chân Lorenzo.

Lorenzo không thèm nhìn cái xác của lão già. Gã thong thả bước qua vũng máu, đôi giày da mũi vuông nghiến lên những mảnh gỗ vỡ. Gã dừng lại trước mặt Clara, nở một nụ cười lệch lạc để lộ hàm răng vàng ố vì khói thuốc. Vết sẹo trên cổ gã đỏ bầm lên, giật mạnh theo từng nhịp thở đầy mùi cà phê đen và thuốc lá.

"Mày chạy giỏi lắm, Claire," gã thì thầm, giọng nói ngọt xớt một cách kinh tởm. "Tuscany đẹp chứ? Tao hy vọng mày thích nó, vì đây sẽ là nơi mày nằm lại mãi mãi."

Clara nhìn thấy những ngón tay ngắn, mập mạp của Lorenzo đang từ từ rút ra một lưỡi dao gập sắc lẹm. Trong khoảnh khắc ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô không còn thấy mình là một phụ nữ da trắng hốc hác, nhợt nhạt nữa. Cô thấy mình là một sinh vật bị dồn vào đường cùng, nơi mà nỗi sợ hãi đã biến thành một loại nhiên liệu điên cuồng.

Cô nhìn sang Giuseppe. Lão già vẫn còn thở, nhưng gương mặt lão đã biến dạng hoàn toàn, một mảng xương gò má lún sâu vào trong khiến khuôn mặt lão trông như một chiếc mặt nạ kinh dị bị bóp méo. Ánh mắt lão nhìn Clara, không phải cầu cứu, mà là một sự ra hiệu—lão đang cố dùng bàn tay đầy sẹo chỉ về phía góc bếp, nơi có một lối hầm ngầm nhỏ dẫn xuống hầm chứa thịt.

"Bắt lấy nó!" Lorenzo ra lệnh cho tên tay sai còn lại.

Tên tay sai lao đến, bàn tay thô bạo định chộp lấy tóc Clara. Nhưng cô đã nhanh hơn. Trong một cơn bùng nổ của sự tuyệt vọng, cô vung con dao làm bếp trong tay, rạch một đường dài trên cánh tay gã. Tiếng hét của tên tay sai vang lên, máu bắn lên vầng trán đầy nếp nhăn lo âu của Clara. Cô không dừng lại để nhìn, cô xoay người, đạp đổ chiếc bàn gỗ để cản đường Lorenzo rồi lao thẳng về phía góc bếp tối tăm.

Lorenzo gầm lên một tiếng chửi thề bằng tiếng Ý. Gã không đuổi theo ngay mà rút súng bắn một phát về phía bóng lưng của Clara. Viên đạn sượt qua bả vai cô, xé rách lớp áo sơ mi cũ và để lại một vệt bỏng rát kinh hồn. Clara cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng kêu. Cô tìm thấy tấm nắp hầm gỗ bên dưới đống bao tải đất cát, giật mạnh nó lên và gieo mình xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới.

Tiếng nắp hầm đóng sầm lại ngay khi Lorenzo lao đến. Bên dưới hầm, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy cô, mang theo mùi của đất ẩm, mùi thịt khét và một sự im lặng đáng sợ. Clara nằm bất động trên nền đất lạnh, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực hẹp. Phía trên đầu cô, tiếng bước chân nặng nề của Lorenzo đang nghiến trên sàn gỗ, chậm rãi, đều đặn.

"Tao biết mày ở dưới đó, chuột nhắt," tiếng của Lorenzo vọng xuống qua những khe hở của sàn nhà, nghe mồn một như thể gã đang thì thầm ngay sát tai cô. "Hầm tối lắm đúng không? Đừng lo, tao sẽ xuống đó với mày sớm thôi. Tao có quà cho mày đây."

Một âm thanh kim loại kéo lê trên sàn gỗ vang lên, theo sau đó là tiếng Giuseppe thét lên một lần nữa trước khi im bặt hẳn. Clara thu mình lại trong góc hầm, đôi mắt hoang dại nhìn lên những tia sáng yếu ớt lọt qua khe sàn. Cô thấy một giọt chất lỏng màu đỏ thẫm từ trên cao từ từ nhỏ xuống, rơi trúng vào mu bàn tay gầy guộc của cô.

Máu của Giuseppe.

Clara không khóc. Những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ lâu. Cô đưa bàn tay lên, nhìn giọt máu đỏ ngầu ấy rồi từ từ đưa lên miệng liếm sạch. Một vị mặn chát và tanh nồng lan tỏa, đánh thức con thú đang ngủ yên trong huyết quản cô. Cô nhìn quanh căn hầm tối tăm, nơi những móc treo thịt bằng sắt gỉ sét đang đung đưa trong bóng tối như những lưỡi câu của tử thần.

Tiếng bật lửa cạch... cạch... lại vang lên phía trên. Một mùi hương hoa nhài nồng nặc bắt đầu len lỏi xuống hầm qua các khe hở, báo hiệu rằng kẻ săn người đang bắt đầu cuộc chơi mèo vờn chuột ở một cấp độ tàn khốc hơn.

Clara siết chặt con dao trong tay, đôi mắt cô giờ đây không còn nhìn thấy bóng tối nữa, cô chỉ thấy một màu đỏ rực của hận thù. Cô biết rằng lối thoát duy nhất không phải là chạy trốn, mà là phải biến căn hầm này thành một lò sát sinh, nơi mà những quy tắc vô hình của con người sẽ bị xé nát bởi bản năng của loài thú.

Bất chợt, một thanh gỗ trên trần hầm bị cạy tung ra, ánh đèn pin chói lòa quét thẳng vào vị trí Clara đang trốn, và gương mặt vuông vức, đầy vết rỗ của Lorenzo hiện ra trong khe hở với một nụ cười méo mó. Gã không xuống ngay, mà chậm rãi đổ một chai chất lỏng mùi hăng nồng xuống hầm—xăng.

"Mày thích mùi thơm chứ, Claire?" Lorenzo vừa nói vừa quẹt một que diêm, ánh lửa nhỏ nhoi ấy phản chiếu trong đôi mắt đục ngầu của gã như một điềm báo về một cuộc thiêu xác rùng rợn sắp bắt đầu.