MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 10: NHÀ NGHỈ GIỮA RỪNG Ô LIU

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 10: NHÀ NGHỈ GIỮA RỪNG Ô LIU

1,491 từ · ~8 phút đọc

Căn nhà đá của lão Giuseppe nằm trơ trọi trên một triền đồi dốc, bao quanh bởi những gốc cây ô liu già cỗi có thân hình vặn vẹo như những kẻ đang oằn mình trong đau đớn. Ánh trăng Tuscany nhợt nhạt phủ lên cảnh vật một lớp màu bạc liêu trai, khiến những tán lá xám xịt khẽ xào xạc theo mỗi đợt gió rít, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn không nơi trú ngụ.

Clara Vance ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ mục, đôi vai gầy guộc vẫn không ngừng run rẩy dù hơi nóng từ lò sưởi cũ kỹ đang phà vào mặt. Làn da cô nhợt nhạt, tái dại đến mức gần như trong suốt, làm nổi rõ những đường gân xanh xao và quầng thâm mắt đen đặc – di chứng của những đêm dài thức trắng trong nỗi kinh hoàng. Cô đưa bàn tay gầy guộc lên, đưa ngón tay cái vào miệng cắn một cách vô thức. Vị sắt của máu tươi từ lớp da quanh móng tay bị xé toác làm cô khẽ rùng mình, nhưng đó là thứ duy nhất giúp cô cảm thấy mình còn đang sống.

Lão Giuseppe đứng bên cửa sổ, bàn tay to lớn chằng chịt những vết sẹo và đất cát của lão đang siết chặt một chai rượu vang rẻ tiền. Gương mặt lão đầy những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh cày, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc lẹm luôn hướng về phía con đường mòn duy nhất dẫn lên đồi. Lão không hỏi cô nhiều về Florence, cũng không hỏi về đứa trẻ Beatrice. Ở cái nơi hẻo lánh này, tin tức truyền đi bằng mùi của sự nguy hiểm, và lão Giuseppe dường như có một khứu giác nhạy bén đối với loại mùi đó.

"Đừng có nhìn vào bóng tối quá lâu," giọng Giuseppe khàn đặc, tiếng Ý của lão nặng nề và đục ngầu như tiếng đá lăn dưới vực sâu. "Bóng tối ở đây có mắt, và nó đang tìm kiếm cô."

Clara ngước nhìn lão, mái tóc vàng xơ xác bết lại vì mồ hôi lạnh rũ xuống vầng trán cao đầy những nếp nhăn lo âu. "Tại sao ông lại giúp tôi? Ông biết Lorenzo là ai mà, đúng không?"

Lão già im lặng hồi lâu, rồi lão chậm rãi lấy ra một điếu thuốc quấn tay. Khi ngọn lửa từ chiếc bật lửa cũ lóe lên, soi rõ hàm răng sứt mẻ và vàng ố, Clara thoáng thấy một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống tận cằm lão. Một vết thương từ quá khứ, chứng tích của một cuộc đời không hề yên ả.

"Lorenzo là một con rắn," Giuseppe phả ra một làn khói xám xịt, mùi thuốc lá gắt nồng nhanh chóng chiếm lĩnh căn phòng nhỏ, gợi lại trong tâm trí Clara mùi hương ám ảnh của gã buôn người. "Nhưng rừng ô liu này là nhà của ta. Ta đã thấy nhiều kẻ như gã đến rồi đi, tan biến vào lòng đất này và trở thành phân bón cho cây cối. Cô là một 'vết nứt' trong kế hoạch của gã, cô gái ạ. Và gã không thích những thứ không hoàn hảo."

Clara nhìn xuống đôi bàn tay mình, các khớp xương ngón tay nổi rõ trắng ở. Cô thấy mình thật thảm hại. Một phụ nữ hốc hác trốn chạy khỏi New York để rồi rơi vào một cuộc truy sát đẫm máu tại Ý. Cô đã từng chỉ chụp ảnh những mảng tường lở loét và đống rác rưởi vì thấy mình trong đó, nhưng giờ đây, cô nhận ra mình không còn là người quan sát nữa. Cô chính là đống rác rưởi đang bị quét đi.

"Ông có nghĩ... họ sẽ tìm thấy nơi này không?" cô thào thào, ánh mắt hoang dại đảo liên tục về phía cánh cửa gỗ sồi dày cộp đang được chốt bằng những thanh sắt gỉ sét.

Giuseppe không trả lời ngay. Lão tiến lại gần, đặt chai rượu lên chiếc bàn gỗ đầy vết dao chém. Lão nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu của Clara, một cái nhìn không có sự thương hại, chỉ có sự tỉnh táo đến tàn nhẫn.

"Chúng sẽ đến. Không phải 'nếu', mà là 'khi nào'. Lorenzo không bao giờ để con mồi của mình ngủ yên. Gã đã đánh dấu cô bằng mùi thuốc lá và hơi thở của gã. Đêm nay, hoặc đêm mai, gã sẽ xuất hiện ở đầu dốc kia."

Lão già cúi xuống, lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc bọc bằng vải bạt dầu mục nát. Khi lớp vải được mở ra, ánh đèn dầu vàng vọt phản chiếu lên bề mặt kim loại lạnh lẽo của một khẩu súng săn hai nòng cũ kỹ và một con dao làm bếp to bản, lưỡi dao đã mòn vẹt nhưng được mài sắc lẹm.

"Ở đây không có cảnh sát, không có anh hùng, và cũng không có sự cứu rỗi," Giuseppe nói, giọng lão thấp xuống như một lời nguyền. "Chỉ có đất cát và máu. Cô có thể tiếp tục run rẩy trên cái ghế đó, hoặc cô có thể học cách trở thành một con thú. Vì để đấu với một con rắn, cô không thể giữ mình làm người."

Clara cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại đêm ở Florence, nhớ lại tiếng xương sọ vỡ vụn dưới chiếc máy ảnh của mình. Một phần trong cô kinh tởm sự bạo lực đó, nhưng một phần khác – đen tối và nguyên thủy hơn – đang bắt đầu trỗi dậy. Cô nhìn vào con dao trên bàn. Nó không phải là một công cụ nghệ thuật như chiếc máy ảnh Canon đã nát vụn của cô, nó là công cụ để tồn tại.

Đêm dần trôi về sáng. Không gian yên tĩnh đến mức Clara có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vào lồng ngực hẹp. Giuseppe đã tắt đèn dầu, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ lò sưởi. Lão ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào cửa chính, khẩu súng săn đặt ngang đùi.

Clara tiến lại gần cửa sổ, hé nhìn qua khe hở nhỏ của tấm rèm sờn cũ. Rừng ô liu phía ngoài vẫn im lìm, nhưng dưới ánh trăng, cô thoáng thấy những bóng đen không phải của cây cối đang di chuyển rất chậm từ dưới chân đồi lên. Chúng không dùng đèn pin, chúng di chuyển theo nhịp điệu của những kẻ săn mồi chuyên nghiệp.

Bất chợt, mũi cô chun lại. Giữa mùi đất ẩm, mùi gỗ cháy và mùi rượu vang, có một thứ mùi lạ vừa mới lọt vào qua khe cửa. Nó nhạt nhòa nhưng vô cùng đặc trưng: mùi thuốc lá rẻ tiền không đầu lọc trộn lẫn với hương hoa nhài nồng nặc đến lợm giọng.

Tim Clara như ngừng đập. Cô quay lại nhìn Giuseppe, nhưng lão già đã đứng dậy từ lúc nào, đôi mắt đục ngầu của lão giờ đây sáng quắc lên trong bóng tối như mắt mèo. Lão đưa một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, tay kia siết chặt lấy báng súng gỗ.

Từ phía sau cánh cửa gỗ sồi, một âm thanh cực nhỏ vang lên, giống như tiếng kim loại cào vào thớ gỗ, rồi sau đó là tiếng bật lửa cạch... cạch... đều đặn. Một làn khói xám nhạt luồn qua khe hở dưới chân cửa, mang theo hơi thở của kẻ mà Clara căm ghét nhất.

"Ta ngửi thấy mùi của mày rồi, chuột nhắt," một giọng nói khàn đặc, đầy vẻ đắc thắng vang lên từ bên ngoài, chỉ cách Clara một lớp gỗ mỏng. "Mày nghĩ lão già với những gốc cây mục này có thể giấu được mày sao?"

Clara lùi lại, đôi bàn tay gầy guộc vơ lấy con dao trên bàn, các khớp xương ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh. Cô không còn thấy sợ hãi nữa, thay vào đó là một luồng điện điên cuồng chạy khắp cơ thể. Ánh mắt cô không còn vẻ sầu đời, nó trở nên "đục ngầu" và hoang dại, phản chiếu lại sự tàn nhẫn của khu rừng ngoài kia.

Ngay khi tiếng cười lệch lạc của Lorenzo dứt hẳn, một cú đập sấm sét vang lên khiến cánh cửa gỗ sồi rung chuyển dữ dội, bụi trần rơi xuống lả tả trên mái tóc vàng xơ xác của Clara, báo hiệu rằng pháo đài cuối cùng của sự bình yên đã chính thức sụp đổ.

Bên ngoài, tiếng rế kêu đồng loạt im bặt, nhường chỗ cho tiếng lên đạn lạch cạch của nhiều khẩu súng săn đang hướng về phía căn nhà nhỏ, và trong bóng tối của rừng ô liu, hàng chục đôi mắt đỏ ngầu như hổ phách đang bắt đầu khép vòng vây.