Tiếng còi tàu hú vang, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi ẩm của nhà ga Santa Maria Novella. Clara Vance bước đi như một kẻ mộng du giữa dòng người hối hả. Chiếc ba lô cũ trĩu nặng trên vai gầy, nhưng thứ khiến cô thấy nặng nề hơn cả là nỗi sợ hãi đang kết tinh thành những khối đá trong lồng ngực. Cô không dám nhìn thẳng, mái tóc vàng xơ xác rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt giờ đây đen đặc như thể ai đó vừa dùng tro than quẹt lên.
Làn da Clara nhợt nhạt, tái dại đi dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn của sân ga. Đôi bàn tay cô không ngừng run rẩy, các khớp xương ngón tay nổi rõ trắng ở, và theo thói quen, cô lại đưa ngón tay lên miệng cắn mạnh. Vị sắt của máu tươi rỉ ra nơi đầu lưỡi khiến cô tỉnh táo đôi chút, nhưng ngay lập tức, mùi thuốc lá rẻ tiền và hương hoa nhài nồng nặc—thứ mùi của Lorenzo—lại hiện về trong tâm trí như một bóng ma không thể xua đuổi.
Cô bước lên toa tàu hạng hai, chọn một ghế sát cửa sổ ở góc khuất nhất. Toa tàu vắng lặng, chỉ có tiếng động cơ rầm rì và hơi lạnh tỏa ra từ hệ thống điều hòa cũ kỹ. Clara thu mình lại, ôm chặt lấy chiếc ba lô, đôi mắt hoang dại đảo liên tục ra phía cửa toa. Cô cảm giác như mỗi hành khách bước lên đều mang theo một bản án tử hình dành cho mình.
Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, rời khỏi Florence rực rỡ để tiến về phía những triền đồi Tuscany, Clara mới dám thở hắt ra một hơi. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài được vài phút.
Từ phía đầu toa, cánh cửa trượt mở ra với một tiếng sầm khô khốc. Hai người đàn ông bước vào. Họ không mặc vest như Lorenzo, mà mặc những chiếc áo khoác da sờn cũ, gương mặt lầm lì. Điều khiến máu trong người Clara đóng băng không phải là vẻ ngoài bặm trợn của chúng, mà là những hình xăm lạ trên cổ—một biểu tượng uốn lượn trông giống như chiếc đuôi bò cạp đang giương ngòi nanh.
Chúng không ngồi xuống. Chúng bắt đầu đi dọc toa tàu, ánh mắt lùng sục từng hàng ghế, dừng lại rất lâu ở những người phụ nữ đi một mình. Clara vội vã kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống, giả vờ ngủ, nhưng trái tim cô đập mạnh đến mức cô lo sợ chúng có thể nghe thấy tiếng thình thịch vang dội trong không gian hẹp.
"Tìm thấy chưa?" Một giọng nói khàn đặc vang lên ngay sát ghế cô.
"Chưa. Đại ca nói con nhỏ đó hốc hác lắm, mắt thâm như con nghiện, tóc vàng xơ xác. Không lẫn đi đâu được."
Clara nín thở. Lồng ngực cô thắt lại, cảm giác như có hàng nghìn cây kim đang đâm vào da thịt. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể tên đàn ông khi hắn dừng lại ngay cạnh chỗ cô ngồi. Mùi mồ hôi chua nồng quyện với mùi thuốc lá nồng nặc bắt đầu len lỏi vào khứu giác. Cô siết chặt lấy quai ba lô, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
"Này, cô kia!" Một bàn tay thô bạo vỗ mạnh vào vai Clara.
Cô giật mình, nhưng không ngẩng đầu. Cô cố tình phát ra tiếng ngáy nhẹ, giả vờ như một khách du lịch đang kiệt sức vì lệch múi giờ. Tên đàn ông hừ lạnh một tiếng, định lật chiếc mũ của cô lên thì có tiếng thông báo từ loa phóng thanh. Đoàn tàu đang chậm lại để chuẩn bị vào một ga xép nhỏ giữa vùng đồng quê.
"Thôi bỏ đi, kiểm tra toa sau. Nó không thể biến mất khỏi con tàu này được."
Tiếng bước chân xa dần. Clara hé mắt nhìn qua khe mũ, thấy bóng lưng của hai tên tay sai khuất sau cánh cửa trượt. Cô biết mình không còn thời gian. Lorenzo đã giăng thiên la địa võng. Gã không chỉ đợi cô ở Florence; gã điều khiển cả những chuyến tàu rời khỏi thành phố. Gã đang chơi đùa với cô như mèo vờn chuột, thưởng thức sự hoảng loạn của cô trước khi tung đòn kết liễu.
Khi tàu dừng hẳn ở ga xép vắng lặng, Clara không hề do dự. Cô bật dậy, lao ra cửa toa ngay trước khi nó đóng lại. Cô nhảy xuống nền đá dăm sắc lẹm, đầu gối va mạnh xuống đất đau điếng, nhưng cô không dừng lại. Cô chạy. Cô chạy xuyên qua màn đêm đang dần bao phủ những cánh đồng nho, hướng về phía những lùm cây ô liu xám xịt ở đằng xa.
Florence xinh đẹp giờ đây chỉ còn là một ký ức đẫm máu. New York xa xôi là một giấc mơ đã chết. Trước mắt Clara chỉ là bóng tối của Tuscany, nơi những vết nứt của thực tại đang toác rộng ra, nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng của cô. Cô cảm nhận được làn gió đêm lạnh buốt thổi qua mái tóc xơ xác, nhưng hơi nóng từ vết thương trên tay và sự điên cuồng trong huyết quản lại khiến cô thấy nóng bừng.
Cô chạy cho đến khi đôi chân rã rời, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng hự hự trong cổ họng. Giữa những gốc cây ô liu già cỗi, vặn vẹo như những linh hồn đang đau đớn, Clara nhìn thấy một ánh đèn dầu leo lét phát ra từ một căn nhà đá cũ kỹ phía triền đồi.
Cô loạng choạng tiến về phía ánh sáng đó, miệng nồng mùi sắt và trí não bắt đầu xuất hiện những ảo giác về nụ cười lệch lạc của Lorenzo. Cô cần một nơi để trốn. Cô cần một người không biết cô là "người hùng", một người không nằm trong mạng lưới của loài rắn.
Clara ngã quỵ trước cánh cửa gỗ sồi dày cộp của ngôi nhà. Cô dùng chút sức tàn cuối cùng đập mạnh vào cánh cửa. Rầm. Rầm. Rầm.
Cánh cửa từ từ mở ra, rít lên một âm thanh khô khốc. Một người đàn ông già hiện ra dưới ánh đèn dầu vàng vọt. Ông ta có bàn tay to lớn, chằng chịt những vết sẹo và móng tay đen kịt vì đất cát của một nông dân lão luyện. Đôi mắt ông ta nheo lại, nhìn người phụ nữ hốc hác, nhếch nhác đang nằm bẹp dưới chân mình.
"Cứu... cứu tôi..." Clara thều thào, nước mắt hòa cùng bụi đất chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt.
Ông già không hỏi han nhiều, ông ta thô bạo túm lấy cánh tay gầy guộc của cô kéo vào trong, đôi mắt già nua liếc nhìn ra màn đêm đen kịt phía sau lưng cô như thể ông ta cũng đang đánh hơi thấy điều gì đó không ổn. Khi cánh cửa đóng sầm lại và những then cài gỗ được hạ xuống, Clara thấy mình rơi vào một không gian sực mùi đất ẩm và rượu vang rẻ tiền.
Ông già đặt cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ mọt đục, rồi thản nhiên lấy ra một chiếc bật lửa cũ, châm điếu thuốc quấn tay. Làn khói xanh đục bốc lên, che khuất một phần gương mặt đầy nếp nhăn của ông ta.
"Tôi là Giuseppe," ông già nói bằng giọng khàn đặc, tiếng Ý pha trộn ngữ âm địa phương khó hiểu. "Cô là đứa trẻ đang bị săn đuổi trên đài báo phải không?"
Clara định phủ nhận, nhưng cái nhìn của Giuseppe quá sắc lẹm. Ông ta không nhìn cô bằng sự ngưỡng mộ, mà bằng một sự thấu hiểu đáng sợ—thứ thấu hiểu của một kẻ đã từng nhìn thấy quỷ dữ. Ông ta cầm lấy bàn tay run rẩy của cô, lật ngửa những ngón tay bị cắn đến bật máu lên.
"Ở đây không có anh hùng, chỉ có những kẻ muốn sống," Giuseppe thì thầm, nụ cười của ông ta để lộ những chiếc răng sứt mẻ. "Lorenzo sẽ tìm thấy nơi này nhanh thôi. Nhưng trước đó, tôi sẽ cho cô thấy cách một con thú thực sự chiến đấu khi bị dồn vào đường cùng."
Clara rùng mình. Cô nhìn vào đôi bàn tay đầy sẹo của Giuseppe, rồi nhìn vào bóng tối sâu thẳm của căn nhà đá. Cô nhận ra mình vừa thoát khỏi một hang rắn để bước vào một lãnh địa của một loài thú khác, và sự tĩnh lặng trong rừng ô liu đêm nay dường như chỉ là khúc dạo đầu cho một bản giao hưởng của những lưỡi dao sắc lạnh đang chờ đợi phía sau những tán lá bạc.
Dưới chân ghế của cô, một vệt máu nhỏ từ vết thương ở đầu gối vẫn đang từ từ thấm vào kẽ đá, và phía bên ngoài, tiếng rế kêu bỗng nhiên im bặt, nhường chỗ cho tiếng xào xạc của những bước chân đang dẫm lên lá khô, chậm rãi nhưng đều đặn như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ tử thần.