MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 8: KẺ SĂN ĐUỔI THẦM LẶNG

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 8: KẺ SĂN ĐUỔI THẦM LẶNG

1,489 từ · ~8 phút đọc

Clara Vance không thể nhớ nổi mình đã rời khỏi sảnh đồn cảnh sát bằng cách nào. Những tiếng tung hô, những nụ cười gượng gạo và cả cái bắt tay ấm nóng của viên thanh tra đều trở nên vô nghĩa khi mùi hương gắt nồng của loại thuốc lá rẻ tiền đó bắt đầu xâm chiếm buồng phổi cô. Cô trở về khách sạn như một cái bóng vật vờ, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt vạt áo khoác, ánh mắt đảo liên tục vào những góc tối của con hẻm dẫn vào lối vào chính.

Căn phòng khách sạn của cô nằm trên tầng bốn của một tòa nhà cổ kính với những hành lang lát gạch hoa văn u uất. Khi tiếng khóa cửa vang lên một tiếng cạch khô khốc, Clara mới thực sự dám thở. Cô tựa lưng vào cánh cửa, để mặc cho sự im lặng bao trùm. Nhưng đó không phải là sự im lặng bình yên; đó là một bầu không khí đặc quánh, mang theo cảm giác bị quan sát đến rợn người.

Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn trần chao đảo. Clara lảo đảo tiến về phía giường, dự định thu dọn hành lý để rời khỏi thành phố này ngay lập tức. Thế nhưng, đôi chân cô khựng lại ngay giữa thảm.

Trên chiếc gối trắng tinh khôi—nơi lẽ ra chỉ có mùi bột giặt công nghiệp—lại hiện diện một vật thể kỳ lạ. Clara nheo mắt, quầng thâm dưới mắt cô dường như đậm thêm trong bóng tối. Đó là một chiếc răng sữa nhỏ xíu, vẫn còn vương một vệt tủy đỏ thẫm đã khô lại, nằm ngạo nghễ như một lời thách thức. Và ngay bên cạnh nó, một làn khói mỏng manh vẫn còn lẩn khuất, tỏa ra từ một đầu lọc thuốc lá bị dập tắt vội vã.

Mùi thuốc lá rẻ tiền trộn lẫn với hương hoa nhài nồng nặc.

"Hắn đã ở đây..."

Tiếng thì thầm của Clara vỡ tan trong không khí. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, làm tê liệt mọi dây thần kinh. Lorenzo không chỉ đánh dấu cô ở quảng trường; gã đã theo cô về tận nơi trú ẩn cuối cùng. Gã đã len lỏi vào không gian riêng tư nhất của cô, để lại một phần cơ thể của Beatrice như một lá thư gửi từ địa ngục.

Clara lao về phía cửa sổ, đôi tay run rẩy giật mạnh tấm rèm che. Dưới đường phố Florence rực rỡ ánh đèn, giữa dòng người qua lại tấp nập, một bóng người cao lớn đứng bất động cạnh cột đèn đường. Gã mặc bộ vest màu xám chì rẻ tiền, gương mặt vuông vức ngửa lên, đôi mắt hổ phách đục ngầu nhìn thẳng vào cửa sổ phòng cô. Dù khoảng cách khá xa, Clara vẫn có thể thấy nụ cười lệch lạc trên hàm răng vàng ố của gã. Lorenzo đưa tay lên, chậm rãi chạm vào vết sẹo co rúm trên cổ, rồi gã từ từ châm một điếu thuốc mới.

Sợ hãi? Không, điều đó đã vượt xa nỗi sợ thông thường. Đó là sự sụp đổ của logic. Clara nhìn vào chiếc gương trên bàn trang điểm. Gương mặt cô hốc hác, nhợt nhạt như một xác chết chưa chôn, mái tóc vàng xơ xác bù xù vì lo âu. Cô thấy mình thảm hại. Cô thấy mình như một con chuột nhắt bị nhốt trong một cái lồng vàng mã.

Cô vội vã vơ lấy chiếc máy ảnh vỡ nát trên bàn—vật chứng duy nhất về cuộc phản kháng của cô. Cô muốn đập tan chiếc răng sữa kia, muốn xóa sạch mùi hương ám ảnh này khỏi căn phòng. Nhưng đôi bàn tay cô không còn sức lực. Những ngón tay mập mạp của nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lấy trái tim cô.

Clara quỳ sụp xuống sàn, những khớp xương ngón tay nổi rõ khi cô ôm lấy đầu mình. Cô bắt đầu cắn móng tay một cách vô thức, vị mặn của máu lại trào ra trên đầu lưỡi. "Mình phải đi... mình phải chạy..."

Cô không thể chờ đến sáng. Cô gom vội vài bộ quần áo vào chiếc ba lô cũ, đôi mắt không rời khỏi cánh cửa phòng. Mỗi tiếng động từ hành lang, tiếng bước chân của một vị khách khác, hay tiếng gió rít qua khe cửa đều khiến cô giật nảy mình như một con thú bị trúng tên. Cô cảm nhận được sự hiện diện của Lorenzo không chỉ ở dưới kia, mà dường như gã đang tan chảy vào những bức tường, vào từng hạt bụi trong căn phòng này.

Làn da nhợt nhạt của cô giờ đây đỏ bừng lên vì cơn sốt lo âu. Clara nhận ra rằng Florence không còn là nơi để chạy trốn; nó là một cái bẫy khổng lồ được thiết kế riêng cho cô. Gã không muốn giết cô ngay, gã muốn tận hưởng sự tan rã từng chút một của cô. Gã muốn thấy cô phát điên trước khi gã ra tay thực sự.

Khi Clara khoác ba lô lên vai, cô nhìn lại chiếc gối lần cuối. Chiếc răng sữa nhỏ xíu vẫn nằm đó, trắng nhởn dưới ánh đèn. Nó như một lời nhắc nhở rằng Beatrice vẫn còn nằm trong tay gã, và cô—người hùng của báo chí—chỉ là một kẻ thảm bại vừa mới nộp mạng.

Cô mở cửa phòng một cách rón rén. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn thoát hiểm màu xanh leo lét. Clara bước đi trên đôi chân trần để không tạo ra tiếng động, đôi mắt hoang dại đảo liên tục. Khi đi ngang qua phòng kho của nhân viên dọn dẹp, cô thoáng thấy một bóng đen lướt qua. Mùi hương hoa nhài lại xộc tới, nồng nặc và lợm giọng hơn bao giờ hết.

Clara chạy. Cô lao xuống cầu thang bộ thay vì thang máy, hơi thở đứt quãng và khô khốc. Mỗi bậc thang như kéo dài ra vô tận. Khi cô chạm đến sảnh chính, viên lễ tân đang ngủ gật không hề hay biết có một bóng ma vừa lướt qua.

Ra đến đường phố, không khí lạnh của đêm Tuscany ập vào mặt cô, nhưng nó không làm cô tỉnh táo hơn. Cô bắt đầu đi bộ về phía ga tàu hỏa, hy vọng vào một chuyến tàu đêm muộn nào đó có thể đưa cô rời xa khỏi bàn tay rỗ nát của Lorenzo. Nhưng giữa bóng tối của những con hẻm cổ kính, tiếng bước chân thứ hai vẫn đều đặn vang lên sau lưng cô, giữ một khoảng cách nhất định—không quá gần để cô có thể phản kháng, nhưng đủ gần để cô nghe thấy tiếng bật lửa cạch... cạch... đều đặn như nhịp tim của một kẻ sát nhân.

Clara dừng lại dưới một mái hiên tối, cơ thể cô run lên bần bật. Cô không dám ngoảnh lại. Cô sợ rằng nếu mình quay lại, cô sẽ thấy gương mặt vuông vức kia đang áp sát vào vai mình, và mùi thuốc lá rẻ tiền kia sẽ là thứ cuối cùng cô còn ngửi thấy trên đời này.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại trong túi cô vang lên, xé tan sự im lặng chết chóc của con phố vắng. Clara run rẩy lấy nó ra. Một tin nhắn mới từ số điện thoại vùng Tuscany mà cô chưa kịp chặn.

Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn một tấm ảnh: Chụp từ phía sau lưng cô, ngay lúc này, dưới mái hiên tối. Trong ảnh, bóng của một người đàn ông cao lớn đang vươn dài trên nền đất, đôi tay gã đang làm động tác như thể đang bóp lấy cổ của bóng hình Clara hốc hác phía trước.

Kèm theo tấm ảnh là một dòng chữ viết bằng tiếng Ý mà Clara không cần từ điển cũng có thể hiểu được sự tàn khốc của nó: "Non puoi scappare da te stessa, Claire"—Mày không thể chạy trốn khỏi chính mình đâu, Claire.

Clara đánh rơi chiếc điện thoại xuống nền đá. Cô nhận ra rằng gã không chỉ ở đằng sau cô, gã đang ở ngay trong hơi thở của cô. Tiếng còi tàu hỏa vang lên từ phía xa như một bản cáo chung kéo dài, và khi cô ngẩng đầu lên, cô thấy một nhóm người mặc áo khoác dài, trên cổ có những hình xăm kỳ lạ đang đứng đợi sẵn ở đầu con hẻm dẫn vào nhà ga.

Họ không phải cảnh sát. Họ không phải phóng viên. Họ là những đôi mắt khác của Lorenzo. Cô đã thoát khỏi đồn cảnh sát, nhưng cô vừa mới bước vào một cái lồng lớn hơn, nơi mọi ngóc ngách đều có mùi thuốc lá rẻ tiền và hương hoa nhài nồng nặc chờ sẵn.