MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 7: SAU ÁNH HÀO QUANG

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 7: SAU ÁNH HÀO QUANG

1,520 từ · ~8 phút đọc

Ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh của phóng viên bản địa nhảy múa điên cuồng trước mắt Clara, tạo thành những quầng sáng trắng xóa đâm thẳng vào võng mạc đang mỏi mệt của cô. Tiếng xì xào thán phục, tiếng vỗ tay rầm rộ tại sảnh đồn cảnh sát trung tâm Florence lẽ ra phải là một liều thuốc an thần cho tâm hồn vụn vỡ của một kẻ vừa mất tất cả ở New York. Người ta gọi cô là "Người hùng ngoại quốc", là "Thiên thần hộ mệnh của Beatrice". Nhưng đối với Clara, mỗi lời tán dương đều giống như một nhát dao khía vào lớp da nhạy cảm.

Cô đứng đó, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy giấu nhẹm dưới lớp áo khoác rộng thùng thình. Những khớp xương ngón tay nổi rõ, và dù đã cố gắng rửa sạch bằng xà phòng công nghiệp ở đồn cảnh sát, cô vẫn cảm giác như máu của gã tay sai đêm ấy vẫn còn kẹt sâu trong những kẽ móng tay bị cắn nát bấy. Làn da cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn huỳnh quang, làm lộ rõ những quầng thâm mắt đen đặc mà không loại phấn phủ nào ở hiệu thuốc ven đường có thể che giấu nổi.

Viên thanh tra trưởng, một người đàn ông Ý có bộ ria mép chải chuốt, đang say sưa kể lại chiến tích của cô cho cánh báo chí. Clara không nghe thấy gì cả. Tai cô ù đi, chỉ còn lại âm thanh của tiếng màn trập máy ảnh—nhưng không phải tiếng tách nghệ thuật của chiếc Canon cũ, mà là tiếng kim loại đập vào xương sọ, tiếng xương gãy vụn khô khốc cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một đoạn băng hỏng.

"Cô Vance? Cô Vance, cô có ổn không?"

Clara giật mình, vầng trán cao đầy nếp nhăn lo âu của cô lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô gượng cười, một nụ cười méo mó không chạm tới đôi mắt sầu đời. Cô lầm bầm vài câu cảm ơn bằng tiếng Anh rồi lách qua đám đông, bước nhanh về phía nhà vệ sinh cuối hành lang.

Vừa đóng sầm cửa buồng vệ sinh lại, Clara đã khuỵu xuống. Cơn buồn nôn ập đến như một trận lũ quét. Cô nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu sứ lạnh ngắt, dịch vị đắng chát cháy bỏng thực quản. Cô nôn cho đến khi dạ dày trống rỗng chỉ còn lại hơi thở hổn hển và mùi vị của sự kinh tởm.

Cô run rẩy đứng dậy, tiến về phía bồn rửa mặt. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc gương ố vàng, gương mặt phản chiếu lại khiến cô giật mình. Đó không phải là một anh hùng. Đó là một phụ nữ da trắng hốc hác, nhếch nhác, với mái tóc vàng xơ xác bết lại vì mồ hôi. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vào vòi nước đang chảy.

Chợt, một mùi hương len lỏi qua khe thông gió nhỏ trên cao.

Nó không phải mùi nước tẩy rửa nồng nặc của đồn cảnh sát. Đó là mùi thuốc lá rẻ tiền, loại thuốc lá không đầu lọc gắt đến xé phổi, trộn lẫn với mùi nước hoa hoa nhài nồng nặc đến mức lợm giọng. Mùi của Lorenzo.

Tim Clara đập loạn nhịp, va thình thịch vào lồng ngực hẹp như muốn vỡ tung. Cô ngừng thở, đôi tai dỏng lên nghe ngóng. Bên ngoài hành lang vẫn là tiếng ồn ào của đám đông, nhưng ngay trong không gian chật hẹp này, cô cảm nhận được một sự hiện diện. Một ánh mắt đang ghim chặt vào lưng cô từ phía sau những cánh cửa đóng kín. Cô vội vã vốc nước lạnh dội lên mặt, cố gắng rửa trôi đi ảo giác, nhưng cái mùi hương ấy dường như đã bám rễ vào trí não cô.

"Gã không thể ở đây được. Đây là đồn cảnh sát. Mình an toàn," cô thì thầm, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng nước chảy.

Cô dùng vạt áo lau vội mặt rồi mở cửa bước ra. Hành lang lúc này bỗng trở nên dài hun hút và vắng lặng một cách lạ thường. Cánh báo chí đã tản đi từ lúc nào. Clara rảo bước nhanh về phía lối ra, đôi mắt không còn vẻ sầu đời mà bắt đầu nhuốm màu hoang dại, luôn đảo liên tục sang hai bên như một con thú bị săn đuổi.

Bước chân cô vang lên trên sàn đá, tiếng cộp cộp khô khốc khiến cô rùng mình. Cô có cảm giác mỗi góc tối, mỗi cánh cửa văn phòng hé mở đều giấu giếm đôi mắt hổ phách đục ngầu của gã buôn người. Khi đi ngang qua phòng lấy lời khai, cô thoáng thấy một bóng người cao lớn, mặc bộ vest màu xám chì rẻ tiền đang đứng quay lưng lại phía mình ở cuối hành lang. Bóng người đó đang chậm rãi đưa tay lên miết nhẹ vào cổ, đúng chỗ vết sẹo co rúm màu đỏ bầm mà cô đã thấy ở quảng trường.

Clara khựng lại, chân tay bủn rủn. Nhưng khi bóng đèn trần chớp nháy rồi sáng lại, bóng người đó biến mất. Chỉ còn lại một làn khói mỏng manh lẩn khuất trong không khí, xám xịt và mang theo mùi thuốc lá nồng nặc.

Cô chạy trốn. Cô lao ra khỏi đồn cảnh sát, bắt đại một chiếc taxi để về khách sạn. Suốt quãng đường, cô ngồi thu mình trong góc ghế, hai tay ôm chặt lấy bả vai gầy guộc như muốn tự bao bọc lấy chính mình. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy Florence xinh đẹp rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, nhưng trong mắt cô, những công trình kiến trúc cổ kính ấy chỉ là những cái bẫy bằng đá khổng lồ.

Về đến khách sạn, Clara không đi thang máy. Cô chạy bộ lên năm tầng lầu, hơi thở đứt quãng. Cô lao vào phòng, khóa chặt cửa bằng tất cả các chốt có thể. Cô bật hết đèn trong phòng lên, kể cả đèn phòng tắm và đèn ngủ.

Sự tung hô ngoài kia là một trò đùa tàn nhẫn. Họ ca ngợi cô vì đã cứu một đứa trẻ, nhưng họ không biết rằng cô vừa tự mở ra cánh cửa địa ngục cho chính mình. Lorenzo không phải kẻ sẽ bỏ qua cho ai đó làm hỏng việc kinh doanh của gã chỉ vì người đó được cảnh sát vinh danh. Ngược lại, chính ánh hào quang đó lại trở thành một ngọn hải đăng chỉ đường cho gã tìm đến cô.

Clara tiến về phía giường ngủ, định lấy điện thoại để gọi cho đại sứ quán, nhưng bước chân cô chợt khựng lại.

Trên chiếc gối trắng tinh khôi của khách sạn, nằm ngay chính giữa một cách ngay ngắn, là một vật nhỏ màu trắng đục.

Clara run rẩy tiến lại gần. Đó là một chiếc răng sữa nhỏ xíu, vẫn còn vương một chút tủy khô màu nâu đỏ ở chân răng. Bên cạnh chiếc răng là một mẩu đầu lọc thuốc lá rẻ tiền vừa mới bị dập tắt, vẫn còn tỏa ra làn khói mỏng và mùi hương hoa nhài nồng nặc đang đặc quánh lại trong căn phòng đóng kín cửa.

Cô đứng chết trân, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Chiếc răng sữa của Beatrice. Gã đã ở đây. Gã đã lẻn vào đây ngay khi cô đang nhận những lời khen ngợi phù phiếm kia. Gã không muốn giết cô ngay lập tức; gã muốn cô hiểu rằng không có bức tường nào, không có ánh hào quang nào có thể bảo vệ cô khỏi bàn tay rỗ nát của gã.

Clara từ từ ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào cánh cửa đã khóa chặt. Cô ôm lấy đầu, những ngón tay ngắn mập mạp của nỗi sợ hãi bắt đầu bóp nghẹt tâm trí cô. Cô nhìn chiếc máy ảnh vỡ nát đặt trên bàn—vật chứng của vụ hành hung mà cảnh sát đã trả lại cho cô. Nó không còn là công cụ để chụp những vết nứt của thế giới nữa. Nó chính là vết nứt.

Phía sau cánh cửa gỗ mỏng manh của phòng khách sạn, cô nghe thấy một tiếng quẹt diêm khô khốc, theo sau đó là tiếng hít thở nặng nề và đều đặn của một kẻ đang kiên nhẫn đứng chờ đợi con mồi của mình gục ngã vì kiệt quệ. Mùi thuốc lá lại luồn qua khe cửa, chiếm lĩnh toàn bộ không gian, báo hiệu rằng đêm nay sẽ là một đêm không có giấc ngủ.

Clara nhìn trừng trừng vào chiếc răng sữa trên gối, rồi bất chợt, cô thấy một phong bì màu đỏ thẫm được đẩy nhẹ qua khe cửa, nằm lặng lẽ trên tấm thảm chân với dòng chữ viết tay thô kệch bằng tiếng Ý: "Benvenuta nel mio mondo"—Chào mừng cô đến với thế giới của tôi.