Đám đông tại quảng trường Piazza della Signoria tản ra như một bầy cá bị quăng thuốc nổ. Tiếng la hét chói tai dội vào những bức tường đá phục hưng, hòa cùng tiếng thở dốc đầy mùi sắt của Clara. Cô đứng đó, chiếc máy ảnh Canon nát bấy vẫn còn siết chặt trong những ngón tay gầy guộc, những mẩu kính vỡ ghim vào lòng bàn tay khiến máu nhỏ xuống ròng ròng, trộn lẫn với vết máu đỏ thẫm của kẻ vừa bị cô hạ gục.
Giữa sự hỗn loạn ấy, Lorenzo xuất hiện.
Gã không xông đến như một kẻ giận dữ. Gã bước đi thong dong, đôi giày da mũi vuông nghiến lên nền đá cẩm thạch với một nhịp điệu tàn nhẫn và đều đặn. Lorenzo không phải kiểu phản diện hào nhoáng trong những bộ phim Hollywood; gã mang vẻ ngoài của một kẻ lao động chân tay lâu năm, một con thú già đời đã leo lên được vị trí thống trị bằng nanh vuốt và sự lỳ lợm. Gương mặt gã vuông vức, làn da rám nắng cháy sạm đầy những lỗ chân lông to và vết rỗ li ti, khiến gã trông như một thực thể được đẽo gọt từ đất đá khô cằn.
Clara cảm thấy phổi mình như bị ai đó bóp nghẹt khi Lorenzo dừng lại cách cô chưa đầy ba mét. Mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc, loại thuốc lá không đầu lọc gắt đến mức khiến người ta buồn nôn, xộc thẳng vào mũi cô. Nó quyện cùng một mùi nước hoa hoa nhài nồng nặc và rẻ tiền—thứ mùi mà gã dùng để át đi mùi mồ hôi của một kẻ vừa bước ra từ bóng tối.
Vết sẹo trên cổ Lorenzo đỏ bầm lên, mảng da co rúm giật mạnh theo từng hơi thở của gã. Đó không phải là một vết cắt sắc lẹm, mà là dấu vết của một sự tàn phá thô bạo, một mảng thịt cháy hỏng hoặc bị xé toác ra rồi khâu lại một cách cẩu thả. Gã nhìn xuống tên tay sai đang ôm đầu rên rỉ dưới đất, rồi nhìn sang bé Beatrice đang run rẩy sau lưng Clara. Đôi mắt hổ phách đục ngầu của gã không hề lay động bởi sự thương hại hay tức giận. Chúng lạnh lẽo và vô cảm như đôi mắt của một con rắn đang nhìn chằm chằm vào con mồi đã nằm gọn trong vòng vây.
Lorenzo không nói gì ngay lập tức. Gã chậm rãi nhổ một bãi nước bọt đẫm máu xuống ngay mũi giày của Clara. Một hành động khinh miệt và chiếm hữu tuyệt đối. Gã dùng đầu lưỡi liếm qua hàm răng khấp khểnh, vàng ố vì khói thuốc, rồi nở một nụ cười lệch lạc. Nụ cười ấy không mang lại sự nể sợ theo kiểu uy quyền, mà nó gây ra một cảm giác buồn nôn, một sự ghê tởm sâu sắc khi người ta đối mặt với cái ác thuần túy.
"Mày có biết mày vừa làm gì không, đồ chuột nhắt?" Giọng gã khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo hơi thở nóng hổi mùi cà phê đen và khói thuốc.
Clara thấy đôi chân mình run rẩy, những khớp xương ngón tay nổi rõ lên khi cô siết chặt chiếc máy ảnh nát vụn. Cô nhìn vào đôi mắt gã và thấy bóng hình mình phản chiếu trong đó: một người phụ nữ hốc hác, nhợt nhạt với quầng thâm mắt sâu hoắm, trông thật thảm hại và mong manh. Nhưng trong cái héo úa đó, một tia lửa hoang dại bắt đầu bùng lên.
"Buông đứa bé ra," cô thào thào, âm thanh lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe hẹp của những bức tượng.
Lorenzo cười khục khục trong cổ họng, âm thanh nghe như tiếng sỏi đá va vào nhau trong một hầm mỏ. Gã tiến thêm một bước, đẩy Clara vào sâu hơn trong bóng râm của bức tượng Perseus. Ánh nắng không còn chạm tới cô, chỉ có cái lạnh của đá và mùi hôi hám của gã đàn ông trước mặt.
"Đứa bé này là của tao. Và bây giờ," gã đưa ngón tay cái thô ráp, móng tay thâm đen vì nhựa thuốc lá, miết nhẹ qua vết sẹo đỏ bầm trên cổ mình, "mày cũng là của tao."
Gã không bắt cô ngay lúc đó. Lorenzo là một kẻ săn mồi sành sỏi; gã hiểu rằng sự tra tấn tinh thần luôn mang lại khoái cảm lớn hơn sự bạo lực trực tiếp. Gã nhếch môi, để lộ những kẽ răng xỉn màu. Gã đang đánh dấu cô. Ánh mắt gã quét qua gương mặt hốc hác của Clara, ghi tạc từng nếp nhăn lo âu trên vầng trán cao và cả cái cách cô cắn móng tay đến bật máu khi sợ hãi. Gã đang thưởng thức nỗi sợ của cô như một thứ rượu vang thượng hạng được chưng cất từ sự tuyệt vọng.
Còi cảnh sát vang lên dồn dập ở phía cuối quảng trường. Những bóng áo xanh bắt đầu xé toạc đám đông để tiến vào. Lorenzo lùi lại một bước, sự bình thản của gã trước pháp luật khiến Clara rùng mình. Gã không bỏ chạy. Gã chỉ đơn giản là tan biến vào đám đông theo một cách mà chỉ những kẻ thuộc về thế giới ngầm mới có thể làm được.
Trước khi quay lưng hoàn toàn, Lorenzo đưa tay lên, làm một động tác cắt ngang cổ bằng ngón tay trỏ đầy vết chai sạn. Đôi mắt hổ phách đục ngầu ấy gửi đi một thông điệp không thể nhầm lẫn: Cuộc đi săn chỉ mới bắt đầu.
Clara khuỵu xuống nền đá lạnh lẽo ngay khi bóng dáng gã vest xám chì biến mất. Cô ôm lấy Beatrice, đứa trẻ có đôi môi khô nẻ đang lịm đi vì tác dụng của thuốc mê. Cô thấy máu trên tay mình bắt đầu đông lại, đen đặc và dính dáp. Những người lính Carabinieri ập đến, họ đỡ cô dậy, họ nói những lời trấn an bằng tiếng Ý mà cô không hiểu. Họ ca ngợi lòng dũng cảm của một nữ du khách Mỹ đã liều mình cứu một đứa trẻ khỏi bọn bắt cóc.
Nhưng giữa những ánh đèn flash của phóng viên và sự huyên náo của cảnh sát, Clara chỉ thấy một màu xám đục. Cô nhìn xuống chiếc máy ảnh Canon đã vỡ nát của mình—thứ duy nhất cô dùng để nhìn thế giới qua những vết nứt. Bây giờ, ống kính đã vỡ, và thế giới bên ngoài kia không còn là những bức ảnh nghệ thuật về sự sầu đời nữa. Nó là một thực tại máu me, nơi cô đã lọt vào tầm ngắm của một loài bò sát không bao giờ bỏ cuộc.
Cô được đưa vào xe cấp cứu. Khi cửa xe chuẩn bị đóng lại, Clara liếc nhìn qua khe hở hẹp của cánh cửa kính. Giữa quảng trường giờ đã được phong tỏa, ngay chỗ điếu thuốc cháy dở của Lorenzo ban nãy, có một thứ gì đó lấp lánh dưới ánh nắng.
Đó là một mẩu giấy nhỏ được gói lại một cách cẩn thận, bên trên đặt một chiếc răng sữa nhỏ xíu còn dính tủy đỏ tươi. Clara cảm nhận được một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, làm tê liệt cả những vết thương đang rỉ máu trên tay cô. Cô chợt nhận ra, Lorenzo không hề bỏ đi tay trắng; gã đã để lại một lời hứa, một sự hiện diện thầm lặng sẽ bám theo cô vào tận những giấc mơ sâu nhất.
Chiếc xe chuyển bánh, nhưng mùi hương của loại thuốc lá rẻ tiền ấy dường như đã bám chặt vào lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, len lỏi vào từng lỗ chân lông, không cách nào gột rửa được. Clara nhắm mắt lại, nhưng tất cả những gì cô thấy là nụ cười lệch lạc của gã và vết sẹo đỏ bầm đang phập phồng như thể nó có nhịp đập riêng của nó.
Trong túi áo khoác của cô, chiếc điện thoại bỗng rung lên một hồi chuông kéo dài, số người gọi hiển hiện trên màn hình là một dãy số lạ từ vùng Tuscany, và khi cô run rẩy nhấn nghe, đầu dây bên kia không có tiếng người, chỉ có tiếng hít thở nặng nề và âm thanh của một chiếc bật lửa Zippo bật mở liên tục: Cạch. Cạch. Cạch.