Tiếng "rắc" của nhựa và kim loại va chạm với xương sọ người vang lên giữa quảng trường Piazza della Signoria, sắc lẹm và khô khốc như tiếng một cành củi khô bị bẻ gãy. Thời gian như đông cứng lại trong một nhịp thở. Gã đàn ông áo đen, kẻ vừa rồi còn quyền uy và lực lưỡng, đổ ụp xuống như một bao tải thịt mục. Chiếc máy ảnh Canon – vật báu duy nhất, công cụ kiếm sống và là lá chắn tinh thần của Clara – giờ đây đã biến dạng, những thấu kính thủy tinh vỡ vụn ghim sâu vào lớp da đầu của gã tay sai.
Máu. Thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, nóng hổi và tanh nồng, bắn tung tóe lên đôi giày cũ kỹ của Clara, vương lên tà váy hoa rách nát của bé Beatrice và nhuộm đỏ cả một mảng gương mặt nhợt nhạt của cô.
Clara đứng đó, lồng ngực gầy lép phập phồng dữ dội. Cô cảm nhận được sự run rẩy truyền từ cổ tay lên đến tận bả vai, nhưng đó không phải là sự run rẩy của nỗi sợ. Đó là một cơn chấn động của sự giải phóng. Tám năm qua, cô đã sống theo những quy tắc vô hình: không can thiệp, không gây chú ý, chỉ đứng từ xa để tính toán những rủi ro của người khác. Giờ đây, chính tay cô đã tạo ra một rủi ro không thể cứu vãn. Cô đã phá vỡ thế giới an toàn và hèn nhát của mình bằng một cú đập điên cuồng.
"Chạy đi!" Clara gào lên, nhưng giọng cô tắc nghẹn trong cổ họng đầy bụi bặm.
Beatrice ngã nhào trên nền đá, đôi mắt lờ đờ vì thuốc mê chợt trợn trừng kinh hoàng. Đứa trẻ nhìn cái xác đang co giật dưới chân, rồi nhìn lên Clara. Trong giây phút ấy, ánh nhìn của hai linh hồn lầm lạc chạm nhau giữa vũng máu đang loang rộng trên mặt đá cẩm thạch nghìn năm. Không có sự cảm ơn, chỉ có sự kinh sợ tột cùng.
Tên tay sai thứ hai, kẻ vừa nãy còn đang bận rộn nhìn quanh để cảnh giới, sững sờ mất vài giây trước khi lấy lại bình tĩnh. Hắn gầm lên một tiếng chửi thề bằng tiếng Ý, bàn tay thô bạo vươn ra định tóm lấy tóc Clara. Nhưng bản năng của một kẻ không còn gì để mất đã biến Clara thành một sinh vật khác. Cô không lùi bước. Cô dùng phần còn lại của chiếc máy ảnh – giờ đã trở thành một khối kim loại sắc cạnh – đâm thẳng vào mắt gã.
Một tiếng rít đau đớn vang lên. Quảng trường Piazza della Signoria vốn dĩ hào nhoáng và hoa lệ, giờ đây bỗng chốc biến thành một lò sát sinh thu nhỏ. Du khách xung quanh bắt đầu nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Những tiếng la hét bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau bùng nổ. Đám đông xô đẩy, hỗn loạn như một đàn kiến bị giẫm đạp.
Clara chộp lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Beatrice. Da thịt đứa trẻ nhễ nhại mồ hôi và đầy vết lằn đỏ từ dây rút nhựa. Cô kéo bé chạy đi, đôi chân trần trong đôi xăng đan cũ rách miết lên nền đá nóng bỏng. Cô không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết rằng phía sau, bóng ma màu xám chì của Lorenzo đang tiến tới.
Lorenzo không chạy. Gã bước đi thong dong giữa đám đông đang hoảng loạn, đôi mắt hổ phách đục ngầu không hề rời khỏi bóng lưng hốc hác của Clara. Gã bình thản như một vị vua đang xem một vở kịch mà gã đã biết trước cái kết. Vết sẹo đỏ bầm trên cổ gã giật mạnh theo từng hơi thở, nụ cười lệch lạc trên môi gã càng rộng thêm khi gã nhìn thấy vệt máu kéo dài từ chiếc máy ảnh của Clara đang nhỏ xuống mặt đường.
"Mày không thoát được đâu, đồ chuột nhắt New York," gã thì thầm, giọng nói bị át đi bởi tiếng còi cảnh sát vang lên từ phía xa.
Clara kéo Beatrice rẽ vào một con hẻm hẹp tối tăm, nơi mùi rác thải và sự ẩm mốc bao trùm. Cô vấp ngã, đầu gối va mạnh xuống cạnh đá nhọn, da thịt rách toác, nhưng cô không cảm thấy đau. Sự hưng phấn điên rồ của việc vừa mới giết hụt một người đang làm tê liệt mọi cảm giác vật lý. Cô nhìn xuống bàn tay mình: những kẽ móng tay vốn bị cô cắn nát bấy giờ đây đầy máu và những mẩu tóc của gã tay sai. Cô trông thật ghê tởm, thật tàn tạ, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình có quyền lực.
Beatrice khuỵu xuống, đôi môi khô nẻ của bé mấp máy không thành lời. Thuốc mê vẫn còn trong huyết quản khiến đứa trẻ không thể chạy nhanh hơn. Clara quỳ xuống cạnh bé, dùng vạt áo khoác rộng thùng thình của mình cố lau đi vết máu bắn trên mặt đứa trẻ.
"Nghe này... chúng ta phải đi tiếp," Clara thì thầm, đôi mắt hoang dại đảo liên tục. "Chúng sẽ không dừng lại đâu."
Đột nhiên, từ đầu hẻm, ánh sáng rực rỡ của quảng trường bị che khuất bởi một bóng người lực lưỡng. Lorenzo đứng đó, chặn đứng lối thoát duy nhất. Gã thong thả lấy ra một điếu thuốc mới, châm lửa bằng một động tác điêu luyện. Ánh lửa từ chiếc bật lửa đồng lóe lên, soi rõ gương mặt vuông vức, đầy vết rỗ và hàm răng vàng ố của gã.
Gã phả một làn khói thuốc rẻ tiền vào không trung, mùi hương nồng nặc và gắt nhanh chóng choán lấy không gian hẹp của con hẻm, át đi mùi rác thải. Lorenzo nhìn chiếc máy ảnh nát bấy trong tay Clara, rồi nhìn vào đôi mắt trũng sâu đang bốc cháy của cô.
"Một cú đập đẹp đấy, cô gái bảo hiểm," Lorenzo cười khục khục trong cổ họng, âm thanh nghe như tiếng sỏi đá va vào nhau. "Nhưng cô vừa phạm phải một sai lầm chết người. Ở Florence này, người ta có thể tha thứ cho một vụ giết người, nhưng không ai tha thứ cho kẻ làm hỏng công việc làm ăn của Lorenzo."
Gã tiến tới một bước, đôi giày da bóng lộn nghiến lên một chiếc lon rỗng tạo nên âm thanh chói tai. Clara siết chặt lấy Beatrice, cô cảm nhận được sự run rẩy của đứa trẻ đang truyền sang mình. Cô giơ chiếc máy ảnh vỡ nát lên như một thứ vũ khí cuối cùng, dù biết nó chẳng còn tác dụng gì trước một kẻ như Lorenzo.
"Đừng lại gần," cô gầm gừ, giọng nói không còn là của một phụ nữ yếu đuối, mà là của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lorenzo dừng lại, gã không sợ hãi. Gã chỉ nhìn cô với vẻ tò mò như thể đang nghiên cứu một mẫu vật lạ. Gã đưa ngón tay cái thô ráp miết nhẹ lên vết sẹo co rúm trên cổ mình, rồi gã từ từ đưa tay vào túi áo trong. Clara nín thở, cô chờ đợi một khẩu súng hoặc một lưỡi dao. Nhưng thứ Lorenzo lấy ra lại là một chiếc khăn tay bằng lụa tinh xảo, trắng tinh không tì vết.
Gã thong thả lau đi một vệt máu vô tình bắn lên ve áo vest xám chì của mình.
"Cô biết không," Lorenzo nói, giọng gã trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. "Máu của bọn tay sai rẻ tiền làm bẩn áo tôi. Và tôi ghét sự bẩn thỉu. Cô sẽ phải đền cho tôi nhiều hơn là một cái áo đấy."
Tiếng còi cảnh sát đã ở ngay đầu hẻm. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy bắt đầu quét qua những bức tường gạch cổ kính. Lorenzo liếc nhìn về phía ánh sáng, rồi lại nhìn Clara. Gã không hề hoảng sợ trước sự xuất hiện của luật pháp. Gã chỉ nhếch môi cười, một nụ cười đầy ẩn ý rồi quay lưng bước đi vào bóng tối sâu thẳm của một lối rẽ khác trong hẻm, biến mất như một bóng ma của chính thành phố này.
Clara ngồi sụp xuống, ôm chặt lấy Beatrice vào lòng. Cô cảm nhận được hơi ấm yếu ớt từ cơ thể đứa trẻ, và cả sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ vết máu trên mặt mình. Cô đã cứu được đứa trẻ, cô đã phá vỡ quy tắc, nhưng khi nhìn xuống chiếc máy ảnh Canon đã nát vụn – thứ duy nhất kết nối cô với quá khứ – Clara nhận ra rằng cô không chỉ vừa phá vỡ một quy tắc vô hình của xã hội.
Cô vừa mới ký vào bản án tử hình cho chính mình, bằng mực là máu và bằng lời thề là sự im lặng đáng sợ của Lorenzo.
Khi cảnh sát ập vào con hẻm với những họng súng chỉa thẳng vào họ, Clara không hề hạ chiếc máy ảnh nát bấy xuống. Cô nhìn thẳng vào ánh đèn pin chói lòa, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy bóng dáng của chính mình phản chiếu trên mặt kính vỡ của ống kính: một con quái vật hốc hác đang mỉm cười giữa vũng máu, sẵn sàng cho một cuộc truy sát tận cùng.
Và trong túi áo khoác của cô, chiếc điện thoại cũ kỹ bỗng rung lên một nhịp ngắn, báo hiệu một tin nhắn vừa đến từ một số lạ chỉ có duy nhất một tấm hình: chụp chính diện cảnh cô đang cầm máy ảnh đập vào đầu gã tay sai, sắc nét đến từng giọt máu đang bắn ra.
Bản thân cô, giờ đây, đã trở thành một vết nứt không thể xóa nhòa trong ống kính của một kẻ khác.