Quảng trường Piazza della Signoria dưới ánh nắng ban trưa như một lò nung lộ thiên, hầm cập và ngột ngạt. Hơi nóng bốc lên từ những phiến đá cẩm thạch nghìn năm, quyện với mùi mồ hôi của hàng nghìn du khách đang chen chúc tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Clara Vance đứng tựa lưng vào bóng râm của Loggia dei Lanzi, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đưa chiếc máy ảnh lên ngang tầm mắt. Cô cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, một sinh thể héo úa giữa những bức tượng thần thánh cường tráng và những nụ cười rạng rỡ của những người đang hưởng thụ kỳ nghỉ.
Làn da cô nhợt nhạt, quầng thâm mắt sâu hoắm khiến cô trông giống một bóng ma hơn là một phụ nữ tuổi đôi mươi. Cô vô thức đưa ngón tay cái lên miệng, nghiến chặt răng vào lớp da quanh móng tay đã rướm máu. Vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi là thứ duy nhất giúp cô giữ được sự tỉnh táo giữa cơn choáng váng vì thiếu ngủ và dạ dày trống rỗng. Clara xoay vòng lấy nét, cố gắng lờ đi những gương mặt hạnh phúc xung quanh. Cô đang tìm kiếm những vết nứt—thứ duy nhất cô thực sự hiểu.
Ống kính máy ảnh lia qua những đôi giày hiệu bóng loáng, những chiếc túi xách đắt tiền, rồi dừng lại ở một góc khuất gần đài phun nước Neptune. Ở đó, giữa những bắp chân lực lưỡng của đám đông, một "vết nứt" hiện ra.
Đó là một đứa trẻ. Một bé gái khoảng sáu tuổi, luộm thuộm và nhếch nhác đến mức lạc quẻ hoàn toàn giữa bối cảnh này. Beatrice—dù lúc này Clara chưa biết tên bé—đang bị kéo lê bởi hai gã đàn ông có vẻ ngoài như những vệ sĩ tư nhân. Bé mặc một chiếc váy hoa đã sờn cũ, màu sắc nhạt nhòa như chính sự tồn tại của bé. Tóc bé rối bù, dính bết bụi bẩn và mồ hôi thành từng mảng. Nhưng điều khiến trái tim Clara thắt lại không phải là vẻ ngoài bẩn thỉu, mà là đôi mắt.
Đôi mắt Beatrice to tròn nhưng lờ đờ, đồng tử giãn to đến mức chiếm trọn cả tròng mắt. Bé không khóc, không la hét, không phản kháng. Bé chỉ để mặc cho hai gã đàn ông kéo đi như một con búp bê vải hỏng hóc. Đôi môi bé khô nẻ, bong tróc từng mảng da trắng xóa vì thiếu nước nghiêm trọng. Clara xoay vòng lấy nét cực đại. Cô thấy những vết lằn đỏ tấy, sưng mọng trên cổ tay nhỏ xíu của đứa trẻ—vết tích rõ rệt của những sợi dây rút nhựa đã bị siết quá chặt trước khi chúng đưa bé ra đám đông.
"Làm ơn, đừng là những gì tôi nghĩ," Clara thì thầm, giọng cô khô khốc như tiếng lá rụng.
Bản năng của một kẻ chuyên phân tích rủi ro bùng lên mạnh mẽ. Clara không nhìn thấy con người; cô nhìn thấy một vụ tai nạn đang xảy ra trong im lặng. Cô lia máy ảnh lên hai gã đàn ông đang áp giải đứa trẻ. Một gã mặc áo phông đen bó sát, để lộ những bắp tay cuồn cuộn nhưng gương mặt lại vô cảm như đá. Gã còn lại, thấp hơn nhưng đôi mắt luôn đảo liên tục như một con thú săn mồi. Chúng di chuyển rất nhanh, khéo léo dùng cơ thể mình che chắn tầm nhìn của mọi người xung quanh, tạo ra một chiếc lồng vô hình bao quanh Beatrice.
Clara hạ máy ảnh xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Cô cảm thấy một sự thôi thúc điên rồ đang len lỏi trong tâm trí. Tám năm làm tư vấn bảo hiểm, cô đã học cách đứng ngoài mọi bi kịch, chỉ ghi chép và tính toán thiệt hại sau khi mọi chuyện đã rồi. Nhưng ở đây, giữa lòng Florence cổ kính này, vết nứt ấy quá lớn, quá đau đớn để có thể làm ngơ.
Cô liếc nhìn sang phía đối diện quảng trường. Lorenzo đang đứng đó. Gã mặc bộ vest màu xám chì rẻ tiền, vết sẹo đỏ bầm trên cổ gã co rút lại theo từng nhịp rít thuốc. Gã không trực tiếp chạm vào đứa trẻ, nhưng ánh mắt hổ phách đục ngầu của gã đang điều khiển mọi thứ từ xa. Gã thản nhiên phả khói thuốc xám xịt vào không trung, đôi mắt nheo lại đầy đắc thắng khi thấy hai gã đàn ông đã đưa Beatrice đến gần lối ra của quảng trường, nơi một chiếc xe tải nhỏ màu đen đang chờ sẵn.
Beatrice bỗng nhiên khựng lại. Có lẽ tác dụng của thuốc mê đang giảm dần, hoặc bản năng sinh tồn cuối cùng của đứa trẻ đã trỗi dậy. Bé cố gắng ghì chân xuống nền đá, đôi môi run rẩy hé mở như muốn phát ra một tiếng kêu cứu, nhưng chỉ có một tiếng nấc nghẹn ngào vô vọng thoát ra. Gã đàn ông áo đen ngay lập tức siết chặt lấy cánh tay bé, lực mạnh đến mức Clara có thể nghe thấy tiếng xương khớp của đứa trẻ kêu lên răng rắc trong trí tưởng tượng của mình.
Đám đông vẫn cười đùa. Một cặp tình nhân đang hôn nhau say đắm ngay cạnh đó. Một nhóm du khách Trung Quốc đang bận rộn chụp ảnh với bức tượng Perseus. Không ai thấy. Không ai quan tâm. Thế giới rực rỡ này quá bận rộn với vẻ đẹp của chính nó để nhận ra một linh hồn nhỏ bé đang bị xé toạc ngay giữa ban ngày.
Clara thấy bàn tay mình không còn run nữa. Một sự bình tĩnh chết chóc bao trùm lấy cô. Cô cảm nhận được hơi thở của chính mình, nặng nề và tanh mùi máu từ móng tay. Cô nhìn vào đôi mắt Beatrice—một cái nhìn thoáng qua xuyên qua ống kính. Trong một giây ngắn ngủi đó, dường như đứa trẻ đã thấy cô. Đôi mắt lờ đờ của bé lóe lên một tia sáng yếu ớt, một lời cầu cứu câm lặng gửi đến kẻ duy nhất đang quan sát sự lụi tàn này.
"Claire, mày đã mất tất cả rồi," cô tự nói với chính mình, dùng cái tên cũ mà cô ghét bỏ. "Mày không còn gì để mất nữa."
Lorenzo dập tắt điếu thuốc dưới mũi giày da bóng lộn, gã khẽ gật đầu với tên tay sai. Chiếc xe tải đen bắt đầu nổ máy, ống xả phà ra một làn khói đen kịt như điềm báo của địa ngục. Chúng chỉ còn cách chiếc xe chưa đầy năm mét. Hai gã đàn ông nhấc bổng Beatrice lên, chân đứa trẻ chơi vơi giữa không trung, đôi dép nhựa cũ kỹ rơi lại một chiếc trên nền đá quảng trường.
Clara siết chặt chiếc máy ảnh Canon trong tay, cảm nhận sức nặng của vật kim loại lạnh lẽo. Cô không còn là một nhân viên bảo hiểm nhút nhát với gương mặt hốc hác nữa. Cô cảm thấy một con thú đang tỉnh giấc trong lồng ngực gầy lép của mình, một con thú được nuôi dưỡng bởi sự tuyệt vọng và những vết nứt chưa bao giờ lành.
Cô bước ra khỏi bóng râm của Loggia dei Lanzi, đôi chân trần trong đôi xăng đan cũ bước những bước dài dứt khoát trên đá cẩm thạch. Ánh nắng gắt chiếu thẳng vào gương mặt tái nhợt của cô, làm nổi bật lên những gân máu trong đôi mắt đang trợn trừng. Cô không nhìn vào Lorenzo, cô chỉ nhìn vào gáy của gã đàn ông đang giữ Beatrice.
Khoảng cách thu hẹp dần. Mười mét. Năm mét. Ba mét.
Gã đàn ông áo đen cảm nhận được sự hiện diện phía sau, gã định quay đầu lại nhưng đã quá muộn. Clara lấy đà, dùng hết sức bình sinh của một kẻ không còn đường lui, vung chiếc máy ảnh Canon nặng nề lên cao. Ánh mặt trời phản chiếu trên ống kính thủy tinh tạo thành một quầng sáng sắc lạnh trước khi nó ập xuống.
Tiếng va chạm vang lên khô khốc. Một âm thanh của kim loại đập vào hộp sọ. Máu đỏ tươi bắt đầu bắn ra, tung tóe lên tà váy hoa của Beatrice và lên cả gương mặt nhợt nhạt của Clara. Đứa trẻ rơi xuống đất như một bao tải gạo, và trong khoảnh khắc đó, sự im lặng của quảng trường Piazza della Signoria bị xé toạc bởi một tiếng gào thét không phải của con người, mà là của một con thú vừa nhìn thấy máu.
Clara đứng đó, thở dốc, tay vẫn cầm chặt chiếc máy ảnh giờ đây đã dính đầy những mẩu da đầu và tóc của kẻ thù. Cô nhìn xuống đôi mắt kinh hoàng của Beatrice đang bò dưới chân mình, rồi từ từ ngẩng đầu lên. Lorenzo đang đứng cách đó vài bước chân, điếu thuốc mới trên môi gã rơi xuống đất. Lần đầu tiên, sự tự tin trên gương mặt rỗ nát của gã biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy con mồi yếu ớt nhất của mình vừa mới cắn đứt cổ họng kẻ săn mồi.