MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 3: ỐNG KÍNH CỦA KẺ SẦU ĐỜI

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 3: ỐNG KÍNH CỦA KẺ SẦU ĐỜI

1,657 từ · ~9 phút đọc

Florence hiện ra trước mắt Clara không phải bằng vẻ rực rỡ của những mái vòm dát vàng hay sự kiêu hãnh của bức tượng David, mà bằng mùi của sự mục nát ẩn giấu dưới lớp bụi thời gian. Sau một đêm trằn trọc trong căn phòng trọ rẻ tiền nằm ở ngoại ô phía Bắc, Clara bước ra đường khi thành phố còn ngái ngủ. Cô mặc chiếc áo khoác đen rộng quá khổ, chiếc máy ảnh Canon cũ trễ tràng bên hông, gương mặt hốc hác của cô chìm nghỉm giữa dòng chảy của một ngày mới.

Làn da Clara nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh nắng sớm. Những quầng thâm mắt đen đặc – kết quả của chứng mất ngủ kinh niên – không hề thuyên giảm sau chuyến bay dài. Cô bước đi chậm chạp, đôi bàn tay gầy guộc vô thức mân mê lớp vỏ nhựa trầy xước của chiếc máy ảnh. Những khớp xương ngón tay cô nổi rõ, và lớp da quanh móng tay vẫn còn vương những vệt máu khô từ cơn lo âu đêm qua. Cô cảm thấy mình như một bóng ma đang lạc bước giữa một bảo tàng sống, một sự tồn tại lỗi thời giữa lòng thành phố phục hưng.

Trái ngược với những du khách hào hứng đang đổ xô về phía Ponte Vecchio để chụp ảnh dòng sông Arno thơ mộng, Clara rẽ vào những con hẻm hẹp và tối tăm ở khu San Lorenzo. Ở đây, ánh mặt trời không thể chạm tới nền đá ẩm ướt, và mùi nước tiểu nồng nặc trộn lẫn với mùi rác thải bị ứ đọng lâu ngày tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Đây là nơi cô thấy mình được thuộc về.

Clara đưa máy ảnh lên. Cô không lấy nét vào những phù điêu đá cẩm thạch tinh xảo. Thay vào đó, ống kính của cô dừng lại ở một đống rác nằm chơ vơ cạnh chân tường gạch rêu phong. Ở đó có một đôi giày da cũ nát bị vứt bỏ, đế giày bong tróc để lộ lớp lót mục rỗng. Cô xoay vòng lấy nét cho đến khi từng sợi chỉ đứt và lớp bùn khô trên da giày hiện lên sắc lẹm. Tách. Tiếng màn trập vang lên khô khốc, xé tan sự yên tĩnh của con hẻm. Clara cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Đối với cô, vẻ đẹp hoàn hảo là một sự giả dối. Chỉ có sự đổ vỡ mới chân thật. Cô bước thêm vài bước, dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi cổ đại đã bị mọt đục nát. Tay nắm cửa bằng đồng gỉ sét xanh rì, bị nứt toác một đường dài như một vết sẹo cũ không bao giờ lành. Clara miết ngón tay lên vết nứt ấy, cảm nhận sự thô ráp của kim loại đang bị oxy hóa. Cô lùi lại, lấy khung hình sao cho vết nứt nằm ngay tâm điểm của bức ảnh.

Trong thế giới của ngành bảo hiểm mà cô vừa bị vứt bỏ, mỗi vết nứt đều mang một giá trị tính toán. Nó là nguy cơ, là rủi ro, là sự sụp đổ có thể dự báo được bằng những con số vô cảm. Nhưng qua ống kính này, Clara thấy chúng là những tiếng thét thầm lặng của thời gian. Cô đang đi tìm sự đồng điệu giữa sự rã rời của thành phố này và sự rã rời trong chính lồng ngực mình.

Cả buổi sáng, Clara lang thang như một kẻ mất hồn. Cô chụp những mảng tường lở loét để lộ lớp gạch đỏ bên trong như những vết thương hở, chụp những vũng nước đục ngầu phản chiếu bầu trời xám xịt, chụp những con mèo hoang gầy trơ xương đang bới rác. Những bức ảnh của cô là một bản cáo cáo về những gì người ta cố tình lờ đi. Cô thấy mình trong những thứ bỏ đi ấy: hốc hác, lạc lõng và chờ đợi sự sụp đổ cuối cùng.

Khi mặt trời lên cao, Clara ghé vào một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi những người lao động Ý đang tranh thủ uống vội ly Espresso. Cô chọn một chiếc bàn nhỏ nhất ở góc khuất, cố gắng thu mình lại hết mức có thể. Mùi cà phê nồng nàn không làm cô tỉnh táo hơn, nó chỉ khiến cơn buồn nôn từ dạ dày trống rỗng càng thêm cồn cào. Bàn tay cô lại đưa lên miệng, răng cô nghiến vào lớp da mỏng manh quanh móng tay. Cô cần sự đau đớn ấy để chắc chắn rằng mình vẫn còn đang tồn tại.

Chợt, mùi thuốc lá rẻ tiền quen thuộc đêm qua lại xộc vào mũi. Nó nồng nặc và gắt đến mức khiến Clara rùng mình. Cô ngẩng đầu lên một cách chậm chạp. Phía bên kia đường, nép sau một gian hàng bán đồ lưu niệm bằng da, bóng dáng người đàn ông mặc vest xám chì đêm qua lại xuất hiện. Gã vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ bùn đất.

Dưới ánh sáng ban ngày, gương mặt Lorenzo trông càng gớm ghiếc hơn. Làn da gã cháy sạm, lỗ chỗ những vết rỗ như bề mặt một hành tinh chết. Vết sẹo đỏ bầm trên cổ gã co rút lại mỗi khi gã rít một hơi thuốc dài, khiến nó trông như đang phập phồng sự sống. Đôi mắt gã – đôi mắt hổ phách đục ngầu và lạnh lẽo – không nhìn vào những món đồ da xa xỉ. Gã đang nhìn vào cô, hoặc chính xác hơn là nhìn vào chiếc máy ảnh đang đặt trên bàn của cô.

Lorenzo không làm gì cả. Gã chỉ đứng đó, phả khói thuốc xám xịt vào không trung và mỉm cười. Một nụ cười lệch lạc, khinh bỉ, để lộ hàm răng vàng ố. Gã như một thợ săn đang kiên nhẫn chờ đợi con thú nhỏ tự rơi vào bẫy vì mệt mỏi. Clara cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô vội vã vơ lấy máy ảnh, nhét vào túi và đứng bật dậy. Cô bước đi thật nhanh, gần như là chạy, xuyên qua đám đông du khách đang ồn ào.

Cô cố gắng cắt đuôi gã bằng cách đi sâu vào khu chợ trung tâm Mercado Centrale. Mùi thịt tươi, mùi pho mát nồng nặc và tiếng hò hét của những tiểu thương tạo nên một ma trận âm thanh hỗn loạn. Clara len lỏi giữa những sạp hàng, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực hẹp. Cô tự nhủ gã chỉ là sự trùng hợp, là nỗi hoang tưởng của một kẻ thiếu ngủ. Nhưng khi cô nhìn vào ảnh phản chiếu trên một tấm gương cũ nát bày bán ở vỉa hè, cô thấy bóng dáng màu xám ấy vẫn lững thững đi theo sau, cách cô một quãng không xa nhưng cũng không bao giờ mất dấu.

Gã không đi nhanh, gã chỉ duy trì một tốc độ ổn định, điềm nhiên như thể gã biết chắc chắn Clara sẽ đi về đâu. Sự hiện diện của gã không tạo ra tiếng động, nhưng nó tỏa ra một áp lực ngột ngạt khiến Clara cảm thấy không khí xung quanh mình đang dần cạn kiệt. Cô rẽ vào một quảng trường nhỏ vắng người, đôi chân bắt đầu rã rời. Cô dừng lại bên một bồn phun nước cổ đại đã ngừng hoạt động, mặt nước bên trong đục ngầu và phủ đầy rêu xanh.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, Clara đưa máy ảnh lên mắt. Không phải để chụp ảnh, cô dùng ống kính zoom dài để nhìn về phía sau. Qua khung ngắm, Lorenzo hiện lên rõ mồn một. Gã dừng lại ngay giữa quảng trường, thản nhiên lấy ra một chiếc bật lửa bằng đồng, châm một điếu thuốc mới. Qua lớp kính thủy tinh, Clara thấy gã đưa tay lên, dùng ngón tay cái thô ráp miết nhẹ vào vết sẹo trên cổ, rồi gã từ từ đưa mắt nhìn thẳng vào ống kính của cô.

Gã biết cô đang nhìn gã. Gã nháy mắt một cái đầy khiêu khích, rồi cúi xuống nhặt một thứ gì đó dưới chân. Khi gã đứng dậy và mở lòng bàn tay ra, Clara cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Trong lòng bàn tay thô kệch, rỗ nát của Lorenzo là một chiếc nắp ống kính máy ảnh Canon – chính là chiếc nắp mà cô đã làm rơi ở sân bay đêm qua. Gã từ từ khép tay lại, bóp nát chiếc nắp nhựa mỏng manh bằng một lực tay đáng sợ, rồi thả những mảnh vụn xuống nền đá cẩm thạch của quảng trường. Gã quay người bước đi, để lại Clara đứng chết lặng giữa cái nắng gay gắt, đôi bàn tay gầy guộc của cô run lên bần bật khiến chiếc máy ảnh suýt rơi xuống đất.

Clara không biết rằng, lúc này cô không còn là kẻ đi chụp những vết nứt nữa. Cô chính là vết nứt lớn nhất trong bản kế hoạch săn mồi hoàn hảo của Lorenzo, và gã vừa mới bắt đầu dùng những ngón tay thô bạo của mình để xé toạc nó ra.

Khi cô định thần lại và nhìn xuống bồn nước để rửa mặt, cô thấy một bóng hình nhỏ bé đang đứng bất động ở phía đối diện quảng trường, bị bao quanh bởi hai gã đàn ông lực lưỡng khác đang che ô màu đen cho nó. Đó là một đứa trẻ luộm thuộm với mái tóc rối bù, đôi mắt nó lờ đờ nhìn Clara như muốn nói một điều gì đó, nhưng miệng nó đã bị dán chặt bởi một lớp băng keo màu bạc.