MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)Chương 2: VÉ MỘT CHIỀU ĐẾN ĐỊA NGỤC

TRUY VẾT TẬN CÙNG (THE LAST TRACE)

Chương 2: VÉ MỘT CHIỀU ĐẾN ĐỊA NGỤC

1,674 từ · ~9 phút đọc

Tiếng gầm rú của động cơ phản lực cuối cùng cũng lịm dần, nhường chỗ cho một sự im lặng rợn người trong khoang máy bay khi những bánh xe khổng lồ nghiến lên mặt đường băng sân bay Peretola. Clara Vance bừng tỉnh sau cơn mê sảng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo phông xám cũ kỹ. Cô vẫn ngồi đó, co rụp trong khoang hạng phổ thông chật hẹp, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy quai chiếc ba lô bám bụi như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương.

Ánh nắng chói chang của vùng Địa Trung Hải lọt qua khung cửa sổ nhỏ, đâm thẳng vào đôi mắt trũng sâu, đỏ vẩn đục vì thiếu ngủ của cô. Nó quá rực rỡ, quá sống động so với sự mục nát đang gặm nhấm tâm hồn Clara. Cô nheo mắt, cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Không phải vì say máy bay, mà vì sự tương phản tàn khốc giữa vẻ đẹp lộng lẫy của nước Ý bên ngoài và hình hài hốc hác, tàn tạ của chính mình trong gương lúc khởi hành.

"Thưa cô, chúng ta đã hạ cánh," tiếng nữ tiếp viên hàng không vang lên bên tai, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như một cỗ máy.

Clara giật mình, run rẩy đứng dậy. Những khớp xương của cô kêu răng rắc khô khốc. Cô lảo đảo bước xuống thang máy bay, luồng không khí nóng hổi mang theo mùi xăng dầu và hương vị xa lạ của đất khách tràn vào phổi, khiến cô loạng choạng. Florence hiện ra trước mắt cô không phải như một giấc mơ phục hưng, mà như một sân khấu rực rỡ đang chờ đợi để nuốt chửng một kẻ vô danh.

Làn da Clara nhợt nhạt đến mức gần như xanh xao dưới ánh mặt trời. Những quầng thâm đen đặc dưới mắt dường như càng lộ rõ hơn, không cách nào che giấu được sự kiệt quệ tinh thần bám rễ từ New York. Cô cảm thấy mình như một con vi trùng đang cố len lỏi vào một cơ thể khỏe mạnh. Bước chân cô vang lên trên sàn đá hoa cương của sảnh nhập cảnh, chậm chạp và lạc lõng. Mọi người xung quanh đều mang vẻ hào hứng, họ mặc những bộ đồ sang trọng, xách túi hiệu và mỉm cười. Còn Clara, cô mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình để che đi cơ thể gầy trơ xương, mái tóc vàng xơ xác búi vội để lộ vầng trán cao hằn sâu những vết rãnh của sự âu lo.

Khi đứng trước quầy hải quan, cô thấy bàn tay mình run rẩy không kiểm soát khi đưa tấm hộ chiếu ra. Viên sĩ quan nhìn vào tấm ảnh – một Clara của vài năm trước, vẫn còn chút thịt trên mặt – rồi nhìn vào thực tại trước mắt ông ta: một người phụ nữ da trắng hốc hác, bàn tay đầy những vết cắn móng tay rướm máu đỏ tươi. Ông ta nhíu mày, đóng dấu cái "cộp" rồi đẩy tấm hộ chiếu lại. Clara thu hồi nó bằng những ngón tay run rẩy, vội vã lủi đi như một kẻ vừa trộm được mạng sống của chính mình.

Sân bay Peretola quá ồn ào. Tiếng loa thông báo bằng tiếng Ý nồng nhiệt, tiếng kéo vali sầm sập, tiếng cười nói rộn rã... tất cả đều dội vào đầu Clara như những nhát búa. Cô cảm thấy khó thở. Lồng ngực cô thắt lại, cảm giác như những bức tường kính của sân bay đang dần thu hẹp, ép chặt lấy hơi thở của cô. Cô cần phải ra ngoài. Cô cần phải tan biến.

Clara lách qua đám đông, cố gắng không va chạm với bất kỳ ai. Mỗi lần có ai đó vô tình lướt qua vai, cô lại rùng mình, cảm giác như một luồng điện xẹt qua lớp da nhạy cảm. Cô tìm thấy một góc khuất gần khu vực chờ taxi, nơi một cột đá cẩm thạch lớn che chắn tầm nhìn. Theo thói quen, cô lấy chiếc máy ảnh Canon cũ từ trong ba lô ra. Ngón tay cô miết lên lớp vỏ nhựa trầy xước, tìm kiếm sự an ủi từ vật vô tri duy nhất hiểu được cô.

Cô đưa ống kính lên, không phải để chụp những nụ cười chào đón hay những biển hiệu lấp lánh. Cô xoay vòng lấy nét vào một khe nứt nhỏ chạy dọc trên nền đá cẩm thạch ngay dưới chân mình. Qua ống kính, khe nứt hiện lên rõ nét, tối tăm và sâu hoắm. Nó giống như một vết rách trên tấm màn nhung của thế giới thượng lưu này. Clara nhấn nút chụp. Tách. Âm thanh ấy làm cô dịu lại đôi chút. Cô chụp thêm một bức nữa: một chiếc thùng rác bằng kim loại bị móp méo ở góc sảnh, một mảng sơn bong tróc trên trần nhà cao vút.

Chính lúc đó, một mùi hương lạ lẫm lướt qua mũi cô. Không phải mùi cà phê Ý nồng nàn, cũng không phải mùi nước hoa đắt tiền. Đó là mùi của thuốc lá rẻ tiền, nồng nặc và gắt, trộn lẫn với một thứ mùi nước hoa hoa nhài rẻ tiền đang cố gắng át đi mùi mồ hôi.

Clara hạ máy ảnh xuống, tim cô bỗng đập nhanh một nhịp vô thức. Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, xuyên qua kẽ hở giữa đám đông đang xô bồ. Cách đó khoảng mười mét, tựa lưng vào một cột trụ lớn khác, một người đàn ông đang đứng đó. Gã không mặc đồ du lịch. Gã vận một bộ vest màu xám chì rẻ tiền, hơi chật so với thân hình vuông vức, lực lưỡng của mình.

Làn da gã rám nắng cháy sạm, lỗ chân lông to và đầy những vết rỗ li ti như bề mặt của một tảng đá núi lửa. Nhưng thứ khiến Clara chết lặng không phải là sự xù xì ấy, mà là một vết sẹo co rúm, màu đỏ bầm chạy dài từ mang tai xuống tận cổ áo sơ mi sờn cũ của gã. Vết sẹo trông như một con rết lớn đang bám chặt vào cổ gã, sần sùi và dữ tợn.

Gã đang cầm một điếu thuốc lá cháy dở, khói xám xịt phả ra từ đôi môi thâm sì. Đôi mắt gã – một đôi mắt có màu hổ phách đục ngầu, lạnh lẽo như mắt rắn – không nhìn vào dòng người đang hối hả ngoài kia. Gã đang nhìn thẳng vào cô.

Không phải một cái nhìn tò mò của người lạ. Đó là cái nhìn của một kẻ đồ tể đang đánh giá độ nạc mỡ của một miếng thịt trên sạp. Một nụ cười lệch lạc hiện ra trên gương mặt vuông vức của gã, để lộ hàm răng khấp khểnh và vàng ố vì khói thuốc. Gã nhấp một hơi thuốc sâu, rồi từ từ thổi khói về phía cô, dù khoảng cách giữa hai người khá xa.

Clara cảm thấy sống lưng lạnh toát, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ gáy xuống tận xương cụt. Cô vội vã cúi mặt, nhét máy ảnh vào túi và rảo bước thật nhanh về phía cửa ra. Cô cố trấn an mình rằng đó chỉ là sự hoang tưởng, rằng gã chỉ là một tài xế taxi đang chờ khách hoặc một kẻ vô gia cư nào đó. Nhưng cảm giác về đôi mắt hổ phách đục ngầu kia vẫn ghim chặt vào gáy cô, như một chiếc móc câu đã lặn sâu dưới da thịt.

Cô bước ra ngoài sảnh, ánh nắng Florence ập xuống như một gáo nước sôi. Giữa hàng chục chiếc taxi màu trắng đang xếp hàng, Clara chọn bừa một chiếc. Cô ném ba lô vào ghế sau rồi ngồi sụp xuống, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương trắng bệch.

"Đến trung tâm Florence, bất kỳ khách sạn nào rẻ nhất," cô nói bằng giọng thều thào, không dám nhìn lại phía sau.

Chiếc xe chuyển bánh, rời khỏi khu vực sân bay. Qua cửa sổ kính màu, Clara thấy bóng dáng người đàn ông mặc vest xám chì kia vẫn đứng yên tại chỗ. Gã từ từ đưa điếu thuốc lên môi, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc taxi đang xa dần. Gã đưa tay lên, dùng ngón tay cái miết nhẹ qua vết sẹo đỏ bầm trên cổ mình, rồi khẽ gật đầu một cái đầy ẩn ý.

Clara ngồi bó gối trong góc xe, hơi thở hổn hển. Cô đã đến Ý để trốn chạy khỏi sự sụp đổ ở Mỹ, nhưng dường như cô vừa bước vào một trò chơi mà quy luật của nó được viết bằng máu và sự im lặng rợn người. Florence rực rỡ ngoài kia đang bắt đầu nhuốm màu của một bóng tối mà cô chưa từng chuẩn bị để đối mặt.

Chiếc taxi rẽ vào một con phố hẹp với những bức tường gạch cổ kính, che khuất tầm nhìn phía sau, nhưng Clara vẫn có cảm giác mùi thuốc lá rẻ tiền ấy đang lẩn quất ngay trong khoang xe. Cô đưa ngón tay lên miệng, cắn mạnh vào lớp da quanh móng tay cái cho đến khi vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng, mặn chát và cay đắng.

Ngay lúc đó, chiếc taxi bỗng khựng lại đột ngột trước một đèn đỏ. Một chiếc xe tải nhỏ màu đen không biển số từ hẻm bên cạnh lao ra, chạy song song với taxi của cô. Clara nhìn sang, cửa kính của chiếc xe tải hạ xuống một nửa, chỉ đủ để lộ ra một cánh tay lực lưỡng với những vết xăm đen kịt và một đôi mắt hổ phách đục ngầu đang nheo lại đầy thích thú.