Thành phố S vào mùa mưa, những hạt mưa nặng hạt quất liên hồi vào cửa kính của câu lạc bộ đêm Midnight. Bên trong, tiếng nhạc xập xình bị chặn đứng bởi những lớp cửa cách âm dày đặc, trả lại cho hành lang dẫn xuống tầng hầm một sự im lặng đến rợn người.
Diệp Khả Vi siết chặt quai chiếc túi xách đã cũ, đôi bàn tay trắng bệch vì lạnh và vì sợ. Cô bước đi giữa hai gã đàn ông mặc vest đen cao lớn, cảm giác mình giống như một con cừu non đang bị dẫn vào hang sói. Mùi của nơi này không giống như vẻ hào nhoáng phía trên; nó nồng nặc mùi da thuộc, mùi thuốc lá đắt tiền và một thứ mùi quyền lực đầy áp chế.
Cạch.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra.
"Đại ca, người đã đưa đến."
Khả Vi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho đôi chân không quỵ xuống. Trong căn phòng rộng lớn chỉ thắp vài ngọn đèn vàng mờ ảo, một người đàn ông đang ngồi trên ghế bọc da đỏ thẫm. Anh ta không ngước lên, đôi mắt chăm chú vào một tập hồ sơ trên bàn, ngón tay dài thon gọn khẽ gõ nhịp nhàng xuống mặt kính. Cộc... cộc... cộc... Mỗi tiếng gõ như giẫm đạp lên nhịp tim đang loạn lạc của cô.
Đó là Phó Kính Sâm.
Cái tên mà giới kinh doanh gọi là "Bàn tay sắt", còn giới hắc đạo gọi là "Chúa tể bóng đêm".
"Diệp Khả Vi?" Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc như tiếng kim loại ma sát vào nhau, không mang theo một chút nhiệt độ nào.
"Phải... là tôi." Khả Vi cố gắng khiến giọng mình nghe thật bình tĩnh, dù trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Tôi đến để nói về khoản nợ của cha tôi."
Lúc này, Phó Kính Sâm mới chậm rãi ngước mắt lên. Khả Vi sững người. Đó không phải là đôi mắt của một con người bình thường; nó sâu thẳm, sắc lẹm và chứa đựng một sự tàn nhẫn đã được tôi luyện qua năm tháng. Ánh nhìn ấy quét qua bộ váy trắng giản dị, khuôn mặt mộc không chút phấn son nhưng thanh tú thoát tục của cô, rồi dừng lại ở đôi môi đang run rẩy.
Anh khẽ nhếch môi, ném một tờ chi phiếu đã bị vò nát lên bàn.
"Ba tỷ cho ván bài thua đêm qua. Hai tỷ cho những khoản nợ cũ. Tổng cộng là năm tỷ." Anh ngả người ra sau ghế, phong thái thư thái nhưng đầy nguy hiểm. "Cô Diệp, cô nghĩ một sinh viên mới tốt nghiệp như cô, lấy gì để trả?"
"Tôi sẽ đi làm... tôi sẽ trả dần. Xin anh, đừng dồn cha tôi vào đường cùng. Ông ấy đã già rồi..."
"Tôi không điều hành hội từ thiện, Khả Vi." Kính Sâm ngắt lời cô, anh đứng dậy, từng bước tiến về phía cô.
Khả Vi theo bản năng lùi lại, nhưng lưng cô nhanh chóng chạm vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Kính Sâm dừng lại ngay trước mặt cô, hơi thở nồng mùi rượu Whisky và gỗ đàn hương bao vây lấy cô. Anh chống tay lên cửa, giam cầm cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình.
"Cha cô đã ký giấy nợ bằng... sự tự do của cô." Anh ghé sát tai cô, giọng nói thì thầm như một lời nguyền rủa. "Thay vì để ông ta vào tù, tôi muốn cô ở lại đây. Trong căn biệt thự này, dưới sự giám sát của tôi. Một năm. Mọi khoản nợ sẽ xóa sạch."
Khả Vi ngước lên, đôi mắt trong veo ngấn nước nhìn anh: "Ở lại đây... với tư cách gì?"
Phó Kính Sâm dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với thực tại tàn khốc.
"Với tư cách là vật sở hữu của tôi. Tôi bảo cô ngoan, cô không được phép hư. Tôi bảo cô đứng, cô không được phép ngồi." Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt đẹp như tạc tượng của anh. "Và quan trọng nhất, đừng bao giờ để tôi thấy cô khóc. Tôi không thích những món đồ chơi quá ẩm ướt."
Dưới ánh đèn lờ mờ, bản hợp đồng nợ nần đặt trên bàn như một con quỷ đang nhe nanh. Khả Vi biết, kể từ giây phút này, cuộc đời "con nhà người ta" êm đềm của cô đã chính thức khép lại. Cô đã bán mình cho quỷ dữ để đổi lấy sự bình yên cho gia đình.
"Được... tôi ký."
Kính Sâm hài lòng thu tay lại, anh quay lưng về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm trắng xóa của thành phố.
"Rất tốt. Sáng mai, xe của tôi sẽ đợi cô ở cổng trường. Đừng để tôi phải đi bắt cô, vì lúc đó... phương thức sẽ không nhẹ nhàng thế này đâu."
Khả Vi bước ra khỏi phòng, đôi chân run rẩy đến mức suýt ngã quỵ. Phía sau cô, trong căn phòng tối, Phó Kính Sâm khẽ lẩm nhẩm cái tên "Khả Vi". Một quân cờ mới, một món đồ chơi thú vị, hay là sự cứu rỗi mà anh chưa bao giờ dám mơ tới?