MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 2

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 2

924 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, mưa đã ngớt nhưng bầu trời vẫn xám xịt như tâm trạng của Diệp Khả Vi. Một chiếc Rolls-Royce đen bóng, tĩnh lặng như một con thú săn mồi, đã đợi sẵn trước cửa nhà cô từ 6 giờ sáng.

Cha cô — ông Diệp — quỳ sụp dưới sàn nhà, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy níu lấy vạt áo con gái. "Vi Vi... ba xin lỗi... ba là kẻ khốn nạn..."

Khả Vi không khóc, hay đúng hơn là nước mắt cô đã cạn khô từ đêm qua. Cô gỡ tay cha ra, mỉm cười một cách đau đớn: "Ba giữ gìn sức khỏe. Con đi làm gia sư cho một gia đình giàu có ở ngoại ô, họ bao ăn ở, lương rất cao. Đừng lo cho con."

Lời nói dối ấy là chút tự trọng cuối cùng cô còn giữ lại được. Cô bước vào xe, cửa kính đen mờ ngăn cách cô hoàn toàn với thế giới bình yên phía sau.

Chiếc xe lăn bánh rời xa trung tâm thành phố, tiến về phía dãy núi phía Tây. Sau hơn một giờ, một tòa biệt thự uy nghiêm hiện ra giữa làn sương mù. Nơi này được bao bọc bởi những bức tường đá cao vút và hàng rào điện tử. Người ta gọi đây là "Phó Viên" — nơi chưa một ai vào mà không có sự cho phép của Phó Kính Sâm có thể lành lặn trở ra.

"Mời Diệp tiểu thư xuống xe."

Một người phụ nữ trung niên, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, đã đợi sẵn. Bà tự giới thiệu là quản gia Lâm.

"Ở đây có ba quy tắc cô phải thuộc lòng," bà Lâm vừa dẫn cô đi qua sảnh lớn dát đá cẩm thạch, vừa nói bằng giọng đều đều:

Thứ nhất: Không được phép bước vào tầng 3 — khu vực riêng tư của Phó tiên sinh.

Thứ hai: Không được phép đặt câu hỏi về những vị khách đến đây vào ban đêm.

Thứ ba: Luôn phải có mặt ở bàn ăn lúc 7 giờ tối.

Khả Vi được đưa vào một căn phòng ở tầng 2. Nó lộng lẫy ngoài sức tưởng tượng của cô với ban công nhìn ra thung lũng, nhưng chiếc khóa điện tử ở cửa ra vào lại nhắc nhở cô rằng: Đây thực chất là một nhà tù xa hoa.

7 giờ tối.

Khả Vi thay một chiếc váy lụa màu xanh nhạt mà quản gia đã chuẩn bị sẵn. Cô bước xuống phòng ăn, nơi một chiếc bàn dài bằng gỗ hồng sắc đã bày sẵn những món ăn cầu kỳ. Ở phía đầu bàn, Phó Kính Sâm đã ngồi đó.

Anh không mặc vest như hôm qua mà chỉ diện một chiếc áo sơ mi đen mở hờ hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao lộ ra những hình xăm uốn lượn ẩn hiện dưới làn da đồng khỏe khoắn. Anh đang cầm dao cắt một miếng bít tết, động tác dứt khoát và tàn nhẫn như cách anh xử lý đối thủ trên thương trường.

"Ngồi đi." Anh không ngẩng đầu, chỉ buông một câu ngắn gọn.

Khả Vi khẽ kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, cách anh một khoảng xa. Sự im lặng bao trùm lấy phòng ăn, chỉ có tiếng dao nĩa va vào đĩa sứ nghe lạnh lẽo.

"Đến gần đây." Kính Sâm đột ngột dừng lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô.

Khả Vi run lên: "Tôi ngồi đây... cũng có thể ăn được."

"Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai."

Cô đành run rẩy đứng dậy, dời ghế đến ngay cạnh anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh và mùi thuốc lá nồng đượm.

Bất thình lình, Kính Sâm buông dao xuống, bàn tay to lớn của anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo mạnh một cái. Khả Vi mất đà, ngã nhào vào lòng anh.

"A!..." cô thốt lên, hai tay vội vàng chống lên lồng ngực vững chãi của anh.

"Ngoan ngoãn là tốt, nhưng quá sợ hãi thì sẽ rất mất vui." Ngón tay anh mơn trớn vành tai cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu chọc. "Ở đây, cô không phải giáo viên, cũng không phải tiểu thư nhà họ Diệp. Cô chỉ là người của Phó Kính Sâm này. Hiểu chưa?"

Khả Vi cắn môi, đôi mắt ngấn nước nhìn anh đầy oán giận: "Anh... anh là đồ bạo chúa."

Kính Sâm bật cười, tiếng cười khàn khàn đầy thỏa mãn. Anh không giận, ngược lại còn thích thú trước sự phản kháng yếu ớt này. Anh ghé sát môi vào cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết trên làn da cô, rồi bất ngờ cắn nhẹ một cái vào thùy tai cô khiến cô rùng mình.

"Đúng, tôi là bạo chúa. Và từ giờ, bạo chúa này sẽ dạy cô cách để... phục tùng."

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Kính Sâm trên bàn rung mạnh. Anh liếc nhìn màn hình, ánh mắt lập tức chuyển từ trêu đùa sang sát khí lạnh người. Anh đẩy cô ra, đứng dậy chỉnh lại cổ áo.

"Lên phòng đi. Đêm nay dù nghe thấy tiếng động gì, cũng không được mở cửa."

Kính Sâm bước ra khỏi phòng ăn, bóng lưng dài cô độc và đầy quyền uy của anh khuất dần sau cánh cửa. Khả Vi ngồi thẫn thờ ở đó, tim vẫn còn đập loạn nhịp. Cô biết, đêm nay ở Phó Viên... sẽ không hề bình yên.