MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 3

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 3

865 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở Phó Viên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Khả Vi nằm trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà với những hoa văn cổ điển. Lời cảnh cáo của Phó Kính Sâm vẫn văng vẳng bên tai: "Dù nghe thấy tiếng động gì, cũng không được mở cửa."

Nhưng rồi, một tiếng động lạ từ phía hành lang vang lên. Không phải tiếng súng nổ đinh tai, mà là một tiếng uỵch nặng nề, kèm theo tiếng thở dốc đầy đau đớn.

Lòng trắc ẩn vốn có của một "gái ngoan" khiến Khả Vi không thể ngồi yên. Cô rón rén bước đến cửa, vặn khẽ nắm đấm. Qua khe cửa hẹp, cô thấy một bóng người cao lớn đang tựa lưng vào tường, tay ôm chặt lấy bả vai trái. Máu đỏ tươi thấm qua lớp áo sơ mi đen, nhỏ từng giọt xuống sàn đá cẩm thạch trắng, tạo nên một cảnh tượng hãi hùng.

Là anh ta. Phó Kính Sâm.

Anh không gọi bác sĩ, cũng không gọi thuộc hạ. Anh đứng đó một mình trong bóng tối, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng đôi môi vẫn mím chặt không một tiếng rên rỉ.

Khả Vi quên bẵng nỗi sợ, cô đẩy cửa bước ra. "Anh... anh bị thương sao?"

Kính Sâm giật mình, ánh mắt sắc lẹm như thú dữ nhìn về phía cô. Anh cố gượng dậy, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy uy lực: "Tôi đã bảo cô... vào phòng... đóng cửa lại cơ mà?"

"Nhưng anh đang chảy rất nhiều máu!" Khả Vi tiến lại gần, mùi máu tanh nồng khiến cô hơi chóng mặt, nhưng bàn tay cô vẫn kiên định đưa ra định đỡ lấy anh.

"Cút đi!" Anh gầm lên, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến cơ thể anh đổ gục về phía trước.

Khả Vi hốt hoảng dùng hết sức bình sinh đỡ lấy cơ thể to lớn của anh. Cả hai loạng choạng tiến về phía căn phòng cuối hành lang — căn phòng thuộc "vùng cấm" tầng 3 mà quản gia đã nhắc đến. Cô không kịp nghĩ nhiều, đẩy cửa bước vào.

Căn phòng của Phó Kính Sâm chỉ có hai màu đen và xám, đơn giản đến lạnh lẽo. Cô đỡ anh ngồi xuống sofa, rồi chạy nhanh đi tìm hộp sơ cứu mà cô vô tình thấy lúc chiều trong phòng bếp.

Khi cô quay lại, Kính Sâm đã lờ mờ tỉnh táo hơn. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang luống cuống với bông băng và cồn sát trùng, trong mắt hiện lên một tia phức tạp.

"Tại sao không chạy đi? Đây là cơ hội tốt nhất để cô trốn khỏi đây."

Bàn tay Khả Vi khựng lại một chút khi cô xé lớp áo sơ mi của anh ra để lộ vết thương do đạn sượt qua. Cô cắn môi, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Tôi đã ký hợp đồng. Và... tôi không thể bỏ mặc một người đang chảy máu đến chết được."

Căn phòng chìm vào im lặng khi Khả Vi bắt đầu rửa vết thương. Cô thực hiện các thao tác một cách cẩn thận và dịu dàng, thỉnh thoảng lại thổi nhẹ vào vết thương vì sợ anh đau.

Sâm nhìn xuống đỉnh đầu của cô, mái tóc đen mượt tỏa ra mùi hương nhài thanh khiết. Sự chăm sóc này... đã bao lâu rồi anh chưa được nhận? Trong thế giới của anh, bị thương nghĩa là phải che giấu, suy yếu nghĩa là cái chết. Chưa từng có ai đối xử với vết thương của anh bằng sự thương cảm chân thành thế này.

"Cô không sợ sao?" Anh đột ngột hỏi, giọng đã trầm xuống, không còn vẻ xua đuổi.

"Tôi sợ chứ." Khả Vi ngước lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh. "Tôi sợ anh, sợ nơi này. Nhưng tôi còn sợ cảm giác tội lỗi hơn nếu đêm nay anh có chuyện gì."

Kính Sâm im lặng. Anh cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của cô đang run rẩy, nhưng cô vẫn không dừng lại cho đến khi băng bó xong xuôi.

Khi Khả Vi đứng dậy định rời đi, Kính Sâm bất ngờ nắm lấy cổ tay cô. Không phải một cái nắm tay thô bạo để đe dọa, mà giống như một kẻ đang chìm dưới nước muốn bám lấy một phao cứu sinh.

"Đừng đi."

Khả Vi sững người. Người đàn ông quyền lực, máu lạnh vừa rồi đâu mất rồi? Trước mặt cô lúc này chỉ là một "con sói" bị thương, đang để lộ sự yếu đuối nhất của mình dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ.

"Tôi... tôi sẽ ở lại đây cho đến khi anh ngủ." Khả Vi khẽ nói, ngồi xuống chiếc ghế cạnh sofa.

Kính Sâm nhắm mắt lại, cảm nhận sự hiện diện của cô bên cạnh. Trong cơn mơ màng vì mất máu, anh khẽ lẩm bẩm một câu mà Khả Vi nghe không rõ: "Khả Vi... đừng ngoan quá... em sẽ khiến tôi muốn hủy hoại em mất thôi."

Đêm đó, lần đầu tiên trong căn phòng lạnh lẽo của ông trùm, có một hơi ấm lạ kỳ len lỏi vào từng ngóc ngách.