MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 15

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 15

1,016 từ · ~6 phút đọc

Những ngày tiếp theo tại Phó Viên trôi qua êm đềm như một giấc mộng. Phó Kính Sâm dường như đã lột xác hoàn toàn; anh không còn ép buộc Khả Vi, thậm chí còn cho phép cô dạo chơi trong vườn và bắt đầu dạy cô cách chơi piano vào mỗi buổi tối. Sự dịu dàng của anh giống như một loại độc dược ngọt ngào, khiến Khả Vi dần quên đi xuất thân của anh, quên đi chiếc lồng vàng và quên cả lý do ban đầu cô có mặt ở nơi này.

Nhưng trong thế giới của Phó Kính Sâm, bình yên luôn là dấu hiệu báo trước cho một cơn bão lớn.

Chiều hôm đó, Kính Sâm có cuộc họp khẩn tại trung tâm. Anh đi vội đến mức quên khóa cửa phòng làm việc riêng — nơi mà anh từng dặn Khả Vi không bao giờ được bước vào nếu không có anh.

Tò mò là bản năng của con người. Khả Vi đứng trước cánh cửa gỗ lim đen, tim đập thình thịch. Cô tự nhủ mình chỉ vào để tìm một cuốn sách, nhưng đôi chân lại dẫn cô đến trước chiếc bàn làm việc rộng lớn của anh.

Trên góc bàn là một tập hồ sơ màu xanh thẫm, bên trên đề tên: "Dự án Diệp Văn".

Diệp Văn là tên cha cô.

Khả Vi run rẩy mở tập hồ sơ ra. Bên trong không phải là những con số nợ nần đơn thuần. Đó là một báo cáo chi tiết về thói quen của cha cô, những sòng bạc ông thường lui tới, và cả... sơ đồ tài chính của gia đình cô từ ba năm trước.

Trang cuối cùng khiến hơi thở của Khả Vi nghẽn lại. Đó là một bản kế hoạch được phê duyệt bởi chính Phó Kính Sâm. Nội dung ghi rõ: Tiếp cận mục tiêu Diệp Văn, nới lỏng hạn mức tín dụng tại sòng bạc Midnight, dồn vào đường cùng để thu hồi tài sản duy nhất: Diệp Khả Vi.

Dưới bản kế hoạch là chữ ký rồng bay phượng múa của Kính Sâm, đề ngày tháng... nửa năm trước khi cha cô vỡ nợ.

"Không... không thể nào..."

Khả Vi lùi lại, tờ giấy trên tay rơi xuống sàn. Hóa ra, tất cả không phải là tình cờ. Cha cô không tự nhiên mà vướng vào nợ nần chồng chất. Tất cả là một cái bẫy được giăng ra tỉ mỉ bởi người đàn ông cô vừa mới trao cho nụ hôn đầu đời. Anh ta không phải là cứu tinh, anh ta là thợ săn, và cô chính là con mồi tội nghiệp đã tự nguyện bước vào bẫy.

"Em đang tìm gì ở đây?"

Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía cửa. Phó Kính Sâm đã đứng đó tự bao giờ, gương mặt anh khuất trong bóng tối của hành lang, chỉ có đôi mắt là rực sáng sự nguy hiểm.

Khả Vi ngước lên nhìn anh, nước mắt tràn ra, giọng cô nghẹn đặc: "Anh đã lên kế hoạch tất cả đúng không? Việc ba tôi nợ nần, việc tôi phải đến đây... tất cả là do anh sắp đặt từ trước?"

Kính Sâm bước vào phòng, nhìn thấy tập hồ sơ đang mở dưới sàn. Anh không phủ nhận, cũng không giải thích. Anh chỉ tiến lại gần, phong thái ung dung đến đáng sợ.

"Đúng." Anh thừa nhận một cách thản nhiên. "Tôi đã muốn có em từ ba năm trước, kể từ lần đầu thấy em ở buổi lễ tốt nghiệp của trường đại học. Nhưng em quá ngoan, quá trong sạch, em sẽ không bao giờ nhìn về phía một kẻ như tôi. Cách duy nhất để mang em về đây... là bẻ gãy đôi cánh của em."

"Anh là đồ quỷ quyệt!" Khả Vi hét lên, cô lao đến đấm vào ngực anh, nhưng đôi tay nhỏ bé của cô chẳng khác gì gãi ngứa cho anh. "Anh đã hủy hoại gia đình tôi, anh khiến ba tôi trở thành kẻ tội đồ, chỉ để thỏa mãn sự chiếm hữu của anh sao? Tôi hận anh!"

Kính Sâm tóm chặt hai tay cô, ép cô vào sát cạnh bàn. Gương mặt anh lúc này không còn sự dịu dàng của những ngày qua, mà trở lại với vẻ tàn nhẫn của một ông trùm.

"Hận tôi?" Anh cười nhạt, hơi thở phả lên gương mặt đẫm nước mắt của cô. "Em có quyền hận, nhưng em không có quyền rời đi. Bản hợp đồng năm tỷ vẫn còn đó, và em... vẫn là của tôi."

"Tôi thà chết cũng không ở lại đây với kẻ đã hại ba mình!"

"Vậy em nghĩ nếu em chết, cha em có thể sống sót ngoài kia một ngày nào không?" Kính Sâm cúi sát vào tai cô, giọng thì thầm như một lời nguyền. "Ngoan ngoãn đi, Khả Vi. Sự dịu dàng của tôi có giới hạn. Nếu em chọn đối đầu, tôi sẽ cho em thấy thế nào là địa ngục thực sự."

Khả Vi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác như một người xa lạ. Sự ấm áp đêm trước như một cái tát vào mặt cô. Cô cười trong nước mắt, một nụ cười đầy cay đắng: "Phó Kính Sâm, anh có được thể xác của tôi, có được sự phục tùng của tôi... nhưng anh sẽ mãi mãi không bao giờ có được trái tim của tôi nữa."

Kính Sâm khựng lại, một tia đau đớn lướt nhanh qua mắt anh nhưng ngay lập tức bị sự kiêu ngạo che lấp. Anh buông cô ra, quay lưng đi, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp phòng:

"Trái tim là thứ rẻ mạt nhất. Tôi chỉ cần em ở đây."

Tối hôm đó, cửa phòng Khả Vi lại một lần nữa bị khóa từ bên ngoài. Khả Vi ngồi bó gối trong bóng tối, đóa hồng trắng trong lòng cô đã héo rũ hoàn toàn. Cuộc tình vừa chớm nở đã bị bóp nghẹt bởi sự thật tàn khốc.

Phần 3: "Sóng gió và ngược tâm" chính thức bắt đầu từ đây.