MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 14

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 14

1,048 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm mai len lỏi qua khe rèm lụa, rát nhẹ lên gương mặt Diệp Khả Vi. Cô khẽ cử động, cảm giác nặng nề trong đầu đã vơi bớt, nhưng toàn thân vẫn còn rã rời như vừa đi qua một trận chiến dài.

Khả Vi định vươn tay đẩy lớp chăn mỏng, nhưng cô chợt khựng lại. Có thứ gì đó đang đè nặng lên mu bàn tay trái của cô.

Cô xoay nhẹ đầu. Cạnh giường, Phó Kính Sâm đang ngồi gục trên ghế bành, đầu tựa vào thành giường, đôi mắt nhắm nghiền. Anh vẫn mặc bộ sơ mi đen của ngày hôm qua, nhưng nó đã nhăn nhúm, cổ áo mở trễ để lộ băng gạc quấn quanh vết thương cũ. Dưới ánh sáng ban mai, gương mặt sắc sảo của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi với quầng thâm dưới mắt. Một tay anh vẫn đặt cạnh gối cô, tay kia vẫn còn nắm chặt chiếc khăn đã khô hẳn.

Trái tim Khả Vi thắt lại một nhịp. Cô chưa từng thấy một Phó Kính Sâm như thế này: không áo vest chỉnh tề, không ánh mắt sát thủ, không nụ cười ngạo nghễ. Lúc này, anh trông giống như một người đàn ông bình thường vừa trải qua một đêm thức trắng lo lắng cho người thân.

Anh ta đã ở đây cả đêm sao?

Khả Vi khẽ đưa tay định vuốt lại lọn tóc rơi xuống trán anh, nhưng chỉ một cử động nhỏ, Kính Sâm đã lập tức mở mắt. Bản năng của một kẻ luôn sống trong vòng vây của kẻ thù khiến anh tỉnh táo ngay lập tức. Ánh mắt anh lúc đầu là sự cảnh giác, nhưng khi thấy Khả Vi đã tỉnh, nó nhanh chóng tan chảy thành một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

"Em tỉnh rồi?" Giọng anh khàn đặc, có lẽ vì cả đêm không uống nước.

Anh lập tức vươn tay chạm vào trán cô. Bàn tay to lớn, hơi thô ráp nhưng lần này lại cực kỳ dịu dàng. "Hạ sốt rồi. Em thấy trong người thế nào?"

"Tôi... tôi thấy đỡ hơn rồi." Khả Vi nhìn anh, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Tại sao anh không về phòng ngủ? Anh cũng đang bị thương mà."

Kính Sâm khựng lại, anh thu tay về, cố lấy lại vẻ lạnh lùng thường lệ nhưng thất bại. "Tôi thích ở đâu là quyền của tôi. Em lo cho bản thân mình trước đi."

Anh đứng dậy, bước đến bàn lấy một cốc nước ấm rồi ngồi xuống cạnh giường, đỡ cô dậy. Lần này, Khả Vi không còn đẩy anh ra một cách quyết liệt. Cô tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của anh, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh truyền qua lớp áo.

Khi cô uống xong nước, Kính Sâm không đặt cô nằm xuống ngay. Anh cứ thế ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Một sự im lặng bao trùm căn phòng, nhưng không hề ngột ngạt.

"Khả Vi," Sâm thầm thì, giọng anh trầm xuống, "Đêm qua em đã gọi tên tôi trong lúc mê sảng."

Khả Vi đỏ bừng mặt, cô định phủ nhận nhưng anh đã nói tiếp:

"Em nói em sợ tôi. Em sợ tôi tàn ác." Anh siết nhẹ vòng tay, hơi thở nồng nàn mùi gỗ đàn hương phả vào cổ cô. "Cả đời này tôi chưa từng sợ điều gì, nhưng đêm qua, khi thấy em nóng rực như lửa và không thể mở mắt... tôi đã sợ mình sẽ mất đi thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại trong ngôi nhà này."

Khả Vi xoay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Trong đó không còn là sự chiếm hữu điên cuồng, mà là một sự khao khát được thấu hiểu. Bản năng của một cô gái tốt bụng khiến cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt mệt mỏi của anh.

"Nếu anh sợ mất tôi, vậy tại sao anh lại cứ luôn làm tôi sợ?"

Kính Sâm nhìn cô, gương mặt anh gần trong gang tấc. Sự ngây thơ, dịu dàng của cô như một loại ma túy khiến anh không thể cưỡng lại. Anh không trả lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, chậm rãi, cho cô mọi thời gian để đẩy anh ra nếu cô muốn.

Nhưng Khả Vi không đẩy. Cô nhắm mắt lại, tim đập loạn nhịp như trống trận.

Nụ hôn hạ xuống.

Nó không phải là một sự chiếm đoạt như những lần trước. Nó bắt đầu bằng một cái chạm môi nhẹ nhàng, dò xét, rồi dần trở nên sâu đậm, nồng nàn. Nụ hôn mang vị ngọt của sự tha thứ, vị đắng của những tổn thương và cả sự mãnh liệt của một tình yêu đang bắt đầu nảy mầm từ đống tro tàn.

Lần đầu tiên, Khả Vi vụng về đưa tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy. Sự chủ động nhỏ bé của cô như thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng Kính Sâm. Anh siết chặt cô hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình, bù đắp cho tất cả những lo sợ của đêm qua.

Khi hai người tách ra, cả hai đều thở dốc. Kính Sâm tựa trán mình vào trán cô, đôi mắt anh rực sáng một niềm vui mà có lẽ mười mấy năm qua anh chưa từng có.

"Khả Vi, em đã đồng ý rồi." Anh khẽ cười, nụ cười lần này thật sự chạm đến tận đáy mắt. "Từ giờ, dù em muốn hay không, tôi cũng sẽ không để em thoát khỏi vòng tay tôi một lần nào nữa. Nhưng tôi hứa... tôi sẽ học cách để em không còn phải sợ tôi."

Khả Vi cúi mặt, tựa đầu vào ngực anh. Cô biết mình đang làm một điều nguy hiểm, cô biết yêu một ông trùm là bước vào một con đường đầy gai nhọn. Nhưng ngay lúc này, trong vòng tay ấm áp này, cô chọn tin anh một lần.

Đóa hồng trắng đã bắt đầu nở rộ trong lòng ác ma. Nhưng cô không biết rằng, ngoài kia, những cơn sóng gió khác đang bắt đầu trỗi dậy, đe dọa sẽ nghiền nát sự bình yên ngắn ngủi này.