MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 13

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 13

720 từ · ~4 phút đọc

Trận mưa đêm trút xuống vùng núi phía Tây dữ dội hơn thường lệ. Tiếng sấm rền rĩ ngoài xa như tiếng gầm của một con thú dữ bị thương. Bên trong phòng ngủ của Phó Kính Sâm, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hơi thở đứt quãng.

Sáng nay, khi Kính Sâm định đánh thức Khả Vi để tiếp tục "cuộc chiến" tâm lý của họ, anh đã khựng lại. Gương mặt cô gái nhỏ bé trên giường không còn vẻ bướng bỉnh hay oán hận, mà đỏ bừng một cách bất thường. Đôi môi cô khô khốc, nứt nẻ, và hơi thở nóng hổi như lửa đốt.

Anh đưa tay chạm vào trán cô, rồi lập tức rụt lại. "Chết tiệt!"

"Bà Lâm! Gọi bác sĩ Trần ngay lập tức!" Tiếng gầm của ông trùm vang vọng khắp biệt thự, khiến những người làm đang lau dọn ở tầng dưới giật bắn mình.

Bác sĩ đến và đi trong vội vã, để lại chẩn đoán: suy nhược cơ thể trầm trọng kết hợp với nhiễm lạnh và cú tâm lý mạnh. Khả Vi được tiêm thuốc, nhưng cơn sốt vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Suốt đêm đó, Phó Kính Sâm không rời đi nửa bước. Anh cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền, xắn tay áo sơ mi lên, ngồi bên cạnh giường với một chậu nước lạnh và chiếc khăn trắng.

Đôi bàn tay này vốn dĩ chỉ biết cầm súng, ký những bản hợp đồng bạc tỷ hoặc bóp nghẹt cổ đối thủ, giờ đây lại vụng về nhúng khăn vào nước, vắt khô rồi nhẹ nhàng đặt lên trán cô. Động tác của anh chậm rãi, như sợ rằng một chút lực mạnh cũng có thể làm tan biến bóng dáng mong manh trước mặt.

"Nước... cho tôi... nước..." Khả Vi mê sảng, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua.

Kính Sâm vội vàng rót một ly nước, anh không gọi người làm mà tự mình đỡ cô dậy. Anh tựa lưng cô vào lồng ngực mình, tay giữ ly nước cho cô uống từng chút một. Khi chạm vào cơ thể đang nóng rực của cô, tim anh thắt lại. Một cảm giác tội lỗi, thứ cảm xúc mà anh tưởng đã chết cùng cha mẹ mình mười mấy năm trước, bỗng chốc trỗi dậy mãnh liệt.

"Đừng... đừng đánh anh ấy... Sâm... làm ơn..."

Khả Vi lẩm bẩm trong cơn mê, những giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nhắm nghiền, lăn dài xuống gối. Cô đang nói về Đình Phong, hoặc có lẽ là về tất cả những bạo lực mà cô đã phải chứng kiến kể từ khi vào đây.

Bàn tay Kính Sâm khựng lại giữa không trung. Anh nhìn cô gái trong lòng mình, người đã cứu mạng anh đêm đó, người đã dám đứng ra ngăn cản anh giết người, giờ đây lại đang sợ hãi anh ngay cả trong giấc mơ.

"Tôi không đánh hắn nữa." Anh thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc và run rẩy. "Tôi hứa. Chỉ cần em tỉnh lại... tôi sẽ không làm hại ai trước mặt em nữa."

Khả Vi như nghe thấy lời hứa ấy, cô khẽ dịch chuyển, đầu tựa sâu hơn vào ngực anh, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Cô nắm rất chặt, như một kẻ sắp chìm nghỉm đang bám lấy phao cứu sinh duy nhất.

Kính Sâm cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. Ánh mắt anh trong bóng đêm không còn sự lạnh lẽo hay chiếm hữu điên cuồng, mà chỉ còn sự hối hận muộn màng. Anh chợt nhận ra, anh có thể sở hữu cả thế giới ngầm, có thể giam cầm cô trong biệt thự sang trọng nhất, nhưng nếu cô cứ héo mòn thế này, anh sẽ chỉ còn lại một cái xác không hồn.

"Khả Vi, em thắng rồi." Anh cay đắng thừa nhận. "Trái tim tôi... đã bị em khuất phục mất rồi."

Bên ngoài, cơn mưa vẫn gào thét, nhưng bên trong căn phòng, hơi ấm từ hai cơ thể đang len lỏi qua lớp áo, bắt đầu sưởi ấm những góc tối lạnh lẽo nhất trong tâm hồn của gã đàn ông vốn tưởng mình không bao giờ biết yêu.