MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 12

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 12

812 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau buổi tiệc, Phó Viên bao trùm bởi một bầu không khí kỳ lạ. Phó Kính Sâm đã đi họp từ sớm, để lại Khả Vi trong căn phòng tràn ngập ánh nắng. Khi cô vừa bước xuống sảnh, quản gia Lâm đã tiến tới với một bó hoa ly trắng tinh khiết — loài hoa mà cô yêu thích nhất.

"Diệp tiểu thư, có người gửi hoa cho cô."

Khả Vi ngạc nhiên nhận lấy bó hoa. Bên trong có một tấm thiệp nhỏ, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát: "Ánh sáng không thuộc về bóng tối. Đợi anh, anh sẽ đưa em đi. — L."

Chữ "L". Tim Khả Vi đập hụt một nhịp. Là Lâm Đình Phong? Hay là một ai khác? Cô vội vàng giấu tấm thiệp vào túi váy, lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.

Buổi chiều, Phó Kính Sâm trở về sớm hơn dự định. Anh bước vào nhà, mùi khói thuốc và hơi lạnh của sương sớm vẫn còn vương trên áo khoác. Ánh mắt anh ngay lập tức dừng lại ở lọ hoa ly trắng đặt trên bàn trà giữa phòng khách.

"Ai gửi?" Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự đe dọa tiềm tàng.

Khả Vi đang ngồi đọc sách, giật mình ngẩng lên: "Tôi... tôi không biết. Người giao hàng chỉ mang đến thôi."

Kính Sâm bước tới, anh không nhìn hoa mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang lảng tránh của cô. Anh đưa tay cầm lấy đóa hoa ly, nhưng không phải để thưởng thức. Bàn tay to lớn của anh siết chặt, vò nát những cánh hoa mỏng manh ngay trước mặt cô.

"Tôi đã nói rồi, Khả Vi. Ở đây, em không được phép nhận bất cứ thứ gì từ người đàn ông khác."

Anh thô bạo lôi từ trong túi áo ra một vật — đó chính là tấm thiệp mà cô đã giấu. Khả Vi sững sờ, hóa ra thuộc hạ của anh đã báo cáo mọi thứ, thậm chí lục soát cả đồ đạc của cô.

"Đưa em đi? Hắn định đưa em đi đâu?" Sâm gầm lên, anh ném đống hoa nát xuống sàn, tiến lại gần ép cô vào thành ghế sofa. "Đình Phong? Hay là một thằng khốn nào khác đang nhòm ngó món đồ của tôi?"

"Anh ấy không có ý xấu! Anh đừng làm quá lên như vậy!" Khả Vi đẩy ngực anh ra, nhưng anh giống như một bức tường đá, không hề suy chuyển.

"Quá lên sao?" Kính Sâm cười lạnh, nụ cười đầy sự điên cuồng. "Em có biết đêm qua tôi đã phải kìm nén thế nào để không giết chết những kẻ nhìn em bằng ánh mắt thèm khát không? Tôi đã cho em sự tự do trong căn nhà này, và đây là cách em đền đáp tôi?"

Anh túm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, nồng nặc mùi rượu mạnh và sự ghen tuông đến phát điên.

"Nghe cho rõ đây, Khả Vi. Em không phải là khách, cũng không phải vị hôn thê trên danh nghĩa nữa. Kể từ giây phút này, em là tù binh của tôi."

Anh cúi xuống, hôn cô một cách thô bạo. Nụ hôn không có sự dịu dàng của đêm trước, mà chỉ có sự trừng phạt và đánh dấu chủ quyền. Khả Vi vùng vẫy, nước mắt trào ra vì đau và nhục nhã. Nhưng cô càng phản kháng, anh càng siết chặt hơn, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình.

Bất chợt, Kính Sâm dừng lại, anh nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô. Trái tim anh khựng lại một nhịp, sự hối hận thoáng qua nhưng ngay lập tức bị sự ích kỷ nuốt chửng.

"A Hổ!" Anh gọi lớn mà không rời mắt khỏi cô.

"Có tôi!" A Hổ lập tức xuất hiện ở cửa.

"Kiểm tra tất cả lịch sử cuộc gọi và các mối quan hệ của Lâm Đình Phong. Nếu hắn còn dám bén mảng đến gần cô ấy trong vòng bán kính 1 cây số, hãy xử lý theo luật của Phó gia."

"Không! Sâm, làm ơn đừng!" Khả Vi gào lên, cô ôm lấy cánh tay anh, van nài.

Sâm cúi xuống, nâng cằm cô lên, đôi mắt anh đỏ vằn vì ghen tuông: "Em càng cầu xin cho hắn, tôi càng muốn hắn biến mất. Khả Vi, em ngoan lắm, nhưng em vẫn chưa học được cách chỉ nhìn thấy một mình tôi."

Nói rồi, anh bế xốc cô lên, phớt lờ sự kháng cự của cô, bước thẳng về phía phòng ngủ của mình ở tầng 3. Đêm đó, Phó Viên không có tiếng súng, nhưng có tiếng khóc nghẹn ngào của một đóa hồng bị bóp nghẹt dưới bàn tay của gã thợ săn điên dại vì yêu.