Ánh đèn pha lê rực rỡ của khách sạn sáu sao Grand Palace khiến Khả Vi hơi choáng ngợp. Hôm nay, cô khoác trên mình bộ váy dạ hội màu sâm panh đính kim cương thủ công, ôm sát những đường cong thanh mảnh nhưng vẫn giữ được nét kín đáo, sang trọng.
Trên cổ cô là sợi dây chuyền "Trái tim đại dương" – món trang sức đắt giá nhất trong bộ sưu tập của Phó gia. Nó không chỉ là món đồ trang trí, mà là một thông điệp ngầm: Người phụ nữ này là báu vật không thể chạm tới.
Phó Kính Sâm đứng bên cạnh, một tay đút túi quần, tay kia vòng qua eo Khả Vi, kéo cô sát lại gần mình. Anh diện bộ vest đen tuyền, khí chất đế vương tỏa ra khiến những quan khách xung quanh dù tò mò cũng không dám tiến lại quá gần.
"Đừng run," Sâm thì thầm, môi anh lướt qua vành tai cô. "Em chỉ cần đứng đó và xinh đẹp. Những việc còn lại, cứ để tôi lo."
Ngay khi họ bước vào sảnh chính, mọi tiếng xì xào bỗng chốc im bặt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cặp đôi "Hắc - Bạch" tương phản. Giữa những lời tán thưởng nịnh nọt, một giọng nói chói tai vang lên từ phía sau:
"Tôi cứ tưởng Phó tiên sinh mang theo nữ hoàng nào đến, hóa ra... lại là con gái của một con nợ sao?"
Trần Tuệ Lâm bước tới trong bộ váy đỏ rực lửa, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. Cô ta là con gái của một quan chức cấp cao, vốn từ lâu đã tự coi mình là người duy nhất xứng đáng với vị trí Phó phu nhân.
Tuệ Lâm đứng trước mặt Khả Vi, quét mắt nhìn cô từ đầu đến chân: "Nghe nói cha cô vì nợ nần mà gán nợ cô cho Phó gia? Loại phụ nữ dùng thân xác để trả nợ như cô, đứng ở đây không thấy làm bẩn không khí của giới thượng lưu sao?"
Khả Vi siết chặt nắm tay, gương mặt cô trắng bệch nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào Tuệ Lâm. Cô định lên tiếng, nhưng Phó Kính Sâm đã siết chặt eo cô hơn. Anh không thèm nhìn Tuệ Lâm, mà thong thả cầm lấy ly rượu từ khay của một người phục vụ đi ngang qua.
"Trần tiểu thư có vẻ rất quan tâm đến chuyện nợ nần?" Sâm nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không cao nhưng khiến Tuệ Lâm rùng mình.
"Kính Sâm, em chỉ là đang nói sự thật thôi. Anh đừng để vẻ ngoài ngây thơ này lừa gạt, cô ta chỉ là kẻ hám tiền..."
"Đủ rồi." Sâm ngắt lời, anh xoay người lại, đôi mắt sắc lẹm như dao găm ghim chặt lấy Tuệ Lâm. "Thứ nhất, Diệp Khả Vi không dùng thân xác để trả nợ. Cô ấy là vị hôn thê mà tôi phải tốn rất nhiều công sức mới mời về được."
Cả khán phòng xôn xao. Vị hôn thê? Ông trùm máu lạnh Phó Kính Sâm vừa công khai thừa nhận vị hôn thê?
Sâm tiến lên một bước, áp sát Tuệ Lâm bằng một khí thế bức người: "Thứ hai, nếu cô còn dùng cái miệng đó để sỉ nhục người phụ nữ của tôi thêm một câu nào nữa, tôi không chắc dự án của cha cô ở phía Tây thành phố có thể hoàn thành vào tháng sau đâu."
Gương mặt Tuệ Lâm lập tức biến sắc, ly rượu trong tay cô ta run bần bật. Cô ta biết, Phó Kính Sâm nói được là làm được. Anh có thể lật đổ cả một đế chế kinh doanh chỉ trong một đêm.
"Kính Sâm... em..."
"Xin lỗi cô ấy." Sâm gằn giọng, từng chữ thốt ra đều nặng ngàn cân.
"Cái gì? Anh bắt em xin lỗi một con..."
"Tôi nói: XIN LỖI."
Trước sự chứng kiến của hàng trăm người, Tuệ Lâm uất ức đến phát khóc. Cô ta nghiến răng, lí nhí: "Xin lỗi... Diệp tiểu thư."
Sâm quay sang nhìn Khả Vi, ánh mắt lạnh lùng lập tức tan chảy thành một sự dịu dàng hiếm thấy. Anh nâng bàn tay cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay trước bàn dân thiên hạ.
"Em có hài lòng với lời xin lỗi này không?"
Khả Vi sững sờ. Cô nhìn người đàn ông đang đứng ra che chở cho mình trước cả thế giới, cảm giác ấm áp và một chút rung động len lỏi vào tim. Cô khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ.
Buổi tiệc tiếp tục, nhưng từ lúc đó, không một ai dám nhìn Khả Vi bằng ánh mắt khinh miệt nữa. Họ hiểu rằng, cô gái ngoan hiền này chính là "vảy ngược" của Phó Kính Sâm – thứ mà ai chạm vào cũng phải trả giá bằng cả sự nghiệp và tính mạng.