MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 10

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 10

834 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ của Phó Kính Sâm khép lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gió rít gào ngoài hành lang biệt thự. Khả Vi đứng tựa lưng vào cửa, tim vẫn còn đập thình thịch sau những gì xảy ra ở bến cảng. Căn phòng của anh rộng lớn nhưng bài trí tối giản, chỉ có hai màu đen xám, mang lại cảm giác lạnh lẽo như một hang động đá vôi.

Kính Sâm tháo chiếc cà vạt lụa, vứt sang một bên. Anh không nhìn cô, chỉ lẳng lặng tiến về phía tủ sách gỗ mun cao chạm trần.

"Tôi tưởng anh sẽ bắt tôi làm điều gì đó... kinh khủng hơn," Khả Vi lí nhí, đôi mắt cảnh giác dõi theo từng cử động của anh.

Kính Sâm khựng lại, anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn vàng mờ ảo trông bớt đi vài phần sát khí. "Trong mắt em, tôi chỉ là một con thú chỉ biết thỏa mãn bản năng sao?"

Anh rút ra một cuốn sách đã cũ, bìa sờn rách, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da. "Lại đây. Đọc cho tôi nghe."

Khả Vi ngẩn người. Cô chậm rãi tiến lại gần, đón lấy cuốn sách từ tay anh. Đó là một tập thơ cổ, những trang giấy đã ngả vàng và thoang thoảng mùi gỗ mục. Đây là điều cuối cùng cô có thể tưởng tượng về một ông trùm xã hội đen – người vừa mới định ra lệnh giết người cách đây một giờ đồng hồ.

Khả Vi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện anh, giọng đọc trong trẻo và dịu dàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô đọc về những cánh đồng hoa, về sự cô độc của những vì sao và về niềm hy vọng mong manh.

Kính Sâm tựa đầu ra sau ghế, nhắm mắt lại. Dưới ánh đèn, những đường nét trên gương mặt anh giãn ra, vẻ hung hăng thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi rã rời.

Bất chợt, một tấm ảnh nhỏ từ trong trang sách rơi xuống chân Khả Vi. Cô cúi xuống nhặt lên. Trong ảnh là một cậu bé chừng bảy, tám tuổi đang cười rạng rỡ, tay ôm một quả bóng, đứng cạnh một người phụ nữ có nụ cười hiền hậu. Cậu bé đó có đôi mắt giống hệt Kính Sâm hiện tại, nhưng rực rỡ và tràn đầy ánh sáng.

"Đừng nhìn." Giọng nói của Sâm vang lên, không phải tiếng quát tháo, mà là một sự van nài vỡ vụn.

Khả Vi không buông tay, cô nhìn tấm ảnh rồi nhìn anh, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ. "Đây là anh lúc nhỏ phải không? Và mẹ anh..."

Kính Sâm mở mắt, anh vươn tay giật lấy tấm ảnh nhưng Khả Vi đã nhanh hơn, cô nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh. Lần đầu tiên, cô chủ động chạm vào anh mà không phải vì sợ hãi.

"Kính Sâm, anh vẫn còn cậu bé đó ở bên trong mà," cô khẽ nói, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tâm hồn anh. "Cậu bé biết cười, biết yêu thương. Đừng để bóng tối ngoài kia giết chết cậu ấy vĩnh viễn."

Bàn tay Kính Sâm run lên. Anh nhìn Khả Vi, nhìn đóa hoa nhài nhỏ bé đang cố gắng sưởi ấm trái tim băng giá của mình. Anh bất ngờ kéo mạnh cô vào lòng, không phải để chiếm đoạt, mà là để tìm một chỗ dựa. Anh gục đầu vào vai cô, hơi thở dồn dập.

"Nó chết rồi, Khả Vi ạ. Nó chết vào cái ngày cha tôi nằm trên vũng máu." Anh thì thầm, giọng nói nghẹn lại. "Tôi phải trở nên tàn nhẫn để tồn tại, để bảo vệ những gì còn lại. Nhưng khi có em... tôi lại thấy sợ."

"Anh sợ gì?"

"Sợ em nhìn thấy tôi quá bẩn thỉu. Sợ em sẽ giống như họ, một ngày nào đó sẽ rời bỏ tôi vì sự tàn độc này."

Khả Vi cảm nhận được một giọt nước nóng hổi thấm qua lớp áo mỏng trên vai mình. Một người đàn ông máu lạnh như Phó Kính Sâm đang khóc? Cô bàng hoàng, trái tim khẽ thắt lại. Cô đưa đôi tay nhỏ bé lên, vỗ nhẹ vào lưng anh, như cách cô vẫn thường dỗ dành lũ trẻ ở trường tiểu học.

"Tôi không hứa sẽ ở lại mãi mãi," cô dịu dàng nói, "nhưng chừng nào anh còn cố gắng làm một người tốt, tôi sẽ không rời đi."

Đêm đó, không có bản hợp đồng nào, cũng không có sự ép buộc. Ông trùm của thành phố S ngủ thiếp đi trong lòng cô gái "con nhà người ta" hiền lành. Lần đầu tiên sau mười mấy năm, anh không gặp ác mộng về tiếng súng hay máu chóc. Anh mơ thấy một cánh đồng hoa nhài, nơi có một cô gái mặc váy trắng đang chờ anh ở phía cuối con đường.