MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 9

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 9

979 từ · ~5 phút đọc

Sau vụ ám sát hụt, không khí tại Phó Viên không còn sự căng thẳng ngột ngạt của kẻ thù, mà thay vào đó là một loại áp lực khác – sự chiếm hữu công khai. Diệp Khả Vi không còn phải làm những việc lặt vặt của một quản gia. Ngược lại, cô được đối xử như một "nội cung" đích thực, nhưng là một nội cung trong chiếc lồng vàng không lối thoát.

Một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng đồi, Phó Kính Sâm bước vào phòng cô. Anh diện một bộ suit đen may đo thủ công hoàn hảo, chiếc cà vạt lụa được thắt tỉ mỉ. Vết thương bên mạn sườn vẫn chưa lành hẳn khiến dáng đi của anh có chút cứng nhắc, nhưng khí thế áp đảo thì không hề giảm sút.

"Thay đồ đi. Em đi cùng tôi." Anh ném một chiếc hộp bọc nhung lên giường.

Khả Vi nhìn chiếc hộp, rồi nhìn anh với vẻ đề phòng: "Đi đâu? Tôi không muốn dự những buổi tiệc xa hoa đó nữa."

"Không phải tiệc tùng." Kính Sâm tiến lại gần, bàn tay anh lướt nhẹ qua gò má cô, một thói quen mới mà anh cực kỳ ưa thích. "Hôm nay, tôi sẽ cho em thấy công việc thực sự của tôi. Em đã cứu mạng tôi, em có quyền biết 'vàng' của em được đổi bằng cái gì."

Chiếc xe dừng lại trước một bến cảng cũ nát ở ngoại ô. Mùi mặn của biển trộn lẫn với mùi gỉ sét và dầu mỡ. Khả Vi bước xuống xe, bộ váy lụa màu kem của cô trông hoàn toàn lạc lõng giữa đống container cũ kỹ.

Bên trong một kho hàng rộng lớn, ánh đèn sợi đốt vàng vọt đung đưa theo gió. Một người đàn ông trung niên đang bị trói chặt trên ghế, mặt mũi bầm dập, hơi thở thoi thóp. Xung quanh là A Hổ và đám thuộc hạ với gương mặt lạnh lùng.

"Đây là Lý Văn," Kính Sâm vừa nói vừa lững thững bước đến gần người đàn ông kia. "Hắn đã bán đứng tọa độ của tôi cho kẻ thù đêm đó. Chỉ vì một triệu đô, hắn suýt nữa khiến em và tôi trở thành đống tro bụi."

Khả Vi run lên. Cô nhìn người đàn ông đang rên rỉ kia, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ. Dù biết hắn ta là kẻ phản bội, nhưng cảnh tượng bạo lực này vẫn nằm ngoài sức chịu đựng của một "gái ngoan" như cô.

"Sâm... đủ rồi. Anh đã bắt được ông ta rồi mà."

Kính Sâm không trả lời. Anh thong thả rút ra một con dao găm nhỏ, lưỡi dao sắc lẹm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Anh tiến đến trước mặt Lý Văn, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ: "Tôi nghe nói ông có một đứa con gái bằng tuổi Khả Vi. Nếu đêm đó tôi chết, cô ấy sẽ thế nào?"

"Làm ơn... Phó tiên sinh... tôi sai rồi..." Người đàn ông van nài trong nước mắt.

"Sai thì phải sửa." Kính Sâm giơ dao lên.

"Dừng lại!" Khả Vi hét lên, cô lao đến nắm chặt lấy cánh tay đang cầm dao của Sâm. Đôi mắt cô đỏ hoe, tràn đầy sự phẫn nộ và đau đớn. "Nếu anh làm vậy, anh khác gì những kẻ đã giết cha mẹ anh? Anh nói anh muốn bảo vệ tôi, nhưng anh lại bắt tôi chứng kiến cảnh tượng tàn ác này sao? Đây là cách anh yêu cầu tôi 'ngoan' sao?"

Bàn tay Sâm khựng lại giữa không trung. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự ngạc nhiên tột độ. Trong thế giới của anh, chưa một ai dám ngăn cản anh khi anh đang thực thi "công lý" riêng của mình. Đám thuộc hạ phía sau đồng loạt nín thở, A Hổ thậm chí đã đặt tay lên bao súng, sợ rằng đại ca sẽ nổi điên với cô gái này.

Nhưng Kính Sâm chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang run rẩy của Khả Vi. Anh thấy trong đó sự ghê tởm, nhưng cũng thấy cả sự lo lắng cho linh hồn của chính anh.

"Em đang dạy bảo tôi sao?" Anh hỏi, giọng thấp xuống.

"Tôi đang cầu xin anh... đừng để đôi tay này dính thêm máu nữa." Khả Vi không buông tay, cô áp sát lại gần anh, hơi thở nồng nàn mùi hoa nhài bao quanh lấy sự tàn bạo của anh. "Anh nói tôi là người của anh. Vậy thì hãy nghe tôi một lần thôi. Giao ông ta cho cảnh sát, hoặc đuổi ông ta đi thật xa. Đừng giết người trước mặt tôi."

Một phút im lặng dài như cả thế kỷ trôi qua. Cuối cùng, Kính Sâm ném con dao xuống đất, tiếng kim loại va chạm với sàn bê tông vang lên chát chúa.

"A Hổ, xử lý theo ý cô ấy. Tôi không muốn thấy mặt hắn ở thành phố này nữa."

Nói xong, anh thô bạo nắm tay Khả Vi lôi ra khỏi kho hàng. Anh ném cô vào ghế sau của xe, rồi lập tức áp sát, ép cô vào góc ghế. Gương mặt anh lúc này đầy vẻ hung dữ nhưng cũng đầy sự bất lực.

"Em thắng rồi, Khả Vi. Em là người đầu tiên khiến Phó Kính Sâm này phải rút lại lệnh giết người." Anh bóp nhẹ cằm cô, hơi thở dồn dập. "Nhưng em phải trả giá cho sự 'lương thiện' đó. Đêm nay, em không được phép rời khỏi phòng tôi nửa bước."

Khả Vi nhìn anh, tim đập loạn nhịp. Cô biết mình vừa làm một việc điên rồ, nhưng nhìn thấy ánh mắt có chút xao động của anh, cô hiểu rằng mình đã bắt đầu chạm được vào phần người sâu kín nhất của ác ma này.