Mùi thuốc sát trùng nồng nặc lấp đầy khoang mũi của Diệp Khả Vi khi cô tỉnh dậy. Cô thấy mình đang ngồi gục bên cạnh giường bệnh trong một phòng hồi sức đặc biệt tại tư dinh. Những thiết bị y tế tinh vi nhất kêu lên những tiếng tít... tít... đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Trên giường, Phó Kính Sâm vẫn nằm đó, gương mặt tuấn tú nay xanh xao, lồng ngực quấn băng trắng dày cộm. Dù đang ngủ, đôi lông mày của anh vẫn nhíu chặt như đang trong một cuộc chiến chưa hồi kết.
Khả Vi đưa bàn tay run rẩy, định vuốt nhẹ vầng trán của anh để xoa dịu cơn đau. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào da thịt anh, một bàn tay to lớn, lạnh lẽo bất ngờ vươn lên, chộp lấy cổ tay cô chặt như một gọng kìm.
"A!..."
Kính Sâm mở mắt. Đôi mắt anh không có vẻ gì là của một người vừa tỉnh dậy sau hôn mê; chúng tỉnh táo, sắc lẹm và chứa đầy sát khí. Nhưng khi nhận ra người trước mặt là Khả Vi, sát khí ấy lập tức tan biến, thay vào đó là một sự chiếm hữu sâu hoắm.
"Em chưa đi sao?" Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn đầy uy quyền.
"Tôi... tôi phải ở lại xem anh có chết không chứ." Khả Vi lí nhí, cố rút tay lại nhưng không được. "Cha tôi vẫn còn nợ anh năm tỷ, anh mà chết thì ai xóa nợ cho ông ấy?"
Kính Sâm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút máu lạnh thường thấy. Anh dùng lực kéo mạnh, khiến Khả Vi ngã xuống lồng ngực không bị thương của mình. Cơn đau từ vết súng bắn khiến anh cau mày, nhưng anh vẫn không buông cô ra.
"Em nói dối tệ lắm, Khả Vi." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở ấm nóng trộn lẫn mùi thuốc tây. "Ánh mắt em đêm qua... không phải ánh mắt của một con nợ nhìn chủ nợ. Em đã lo cho tôi, đúng không?"
Khả Vi im lặng, tim đập loạn nhịp. Cô không thể phủ nhận rằng giây phút thấy anh ngã xuống, thế giới của cô như sụp đổ. Cô sợ anh chết, sợ hơn cả việc bị anh giam cầm.
Cánh cửa phòng bật mở, A Hổ bước vào, trên người vẫn còn vương mùi khói súng. Thấy cảnh tượng bên trong, gã cúi đầu cung kính:
"Đại ca, đã xử lý xong. Kẻ chủ mưu là Lão Tam. Hắn đã khai ra kẻ đứng sau giật dây."
Ánh mắt Kính Sâm lập tức trở nên tàn nhẫn: "Xử lý theo luật cũ. Tôi không muốn thấy bất kỳ ai liên quan đến chuyện này còn hít thở không khí vào ngày mai."
Khả Vi rùng mình. Cô định đứng dậy rời đi vì không muốn nghe những điều kinh khủng này, nhưng Kính Sâm càng siết chặt eo cô hơn, bắt cô phải nghe, phải chứng kiến con người thật của anh.
"Khả Vi, em nhìn thấy chưa?" Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực cháy ngọn lửa tàn ác của mình. "Đây chính là thế giới của tôi. Đẫm máu, tàn nhẫn và không có đường lui. Đêm qua, em đã chọn không chạy đi, nghĩa là em đã tự tay đóng sập cánh cửa dẫn về cuộc đời bình yên của mình rồi."
"Tôi... tôi chỉ là cứu người..."
"Không." Kính Sâm ngắt lời, anh vuốt ve gò má cô một cách dịu dàng đến đáng sợ. "Đó là sự lựa chọn của định mệnh. Kể từ giây phút máu của tôi thấm vào tay em, em đã thuộc về nơi này."
Anh kéo cô xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Nó không giống nụ hôn của những đôi tình nhân; nó mang vị đắng của thuốc, vị tanh của máu và sự áp chế tuyệt đối của một vị vua dành cho hoàng hậu của mình. Khả Vi bị cuốn vào nụ hôn ấy, cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cơn bão nhấn chìm, không thể phản kháng, cũng không muốn phản kháng.
Khi anh buông ra, đôi mắt anh nhìn cô đầy mê đắm và đe dọa:
"Ghi nhớ lấy, Khả Vi. Dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, dù em có hận tôi đến thế nào... cũng đừng cố trốn chạy khỏi tôi. Bởi vì tôi sẽ lật tung cả trái đất này để tìm em, và lúc đó, cái giá phải trả sẽ không chỉ là năm tỷ đâu."
Lời cảnh cáo ấy, dù ngọt ngào như mật ong nhưng lại sắc lẹm như dao cạo, chính thức khép lại những ngày tháng ngây thơ của Diệp Khả Vi. Cô biết, mình đã không còn là một "gái ngoan" đứng ngoài vòng pháp luật nữa. Cô đã trở thành báu vật, là điểm yếu duy nhất, và cũng là nguồn sống của ác ma mang tên Phó Kính Sâm.