MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 7

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 7

860 từ · ~5 phút đọc

Phó Viên chưa bao giờ tĩnh lặng một cách kỳ lạ như đêm nay. Sương mù bao phủ dày đặc, nuốt chửng cả những rặng cây quanh biệt thự.

Sau khoảnh khắc yếu lòng ở chương trước, Phó Kính Sâm đã lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy. Anh ngồi ở đầu bàn ăn, thong thả dùng bữa, nhưng đôi lông mày hơi nhướn lên cho thấy anh đang cảnh giác. Diệp Khả Vi ngồi đối diện, cô cúi đầu nhìn đĩa thức ăn, tâm trí vẫn chưa thoát khỏi câu nói "Đừng rời bỏ tôi" của anh đêm qua.

"Cạch."

Tiếng nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên lạc điệu. Kính Sâm đột ngột buông dao xuống, đôi mắt sắc lạnh quét về phía cửa sổ sát đất.

"Nằm xuống!"

Anh quát lớn, ngay lập tức lao vòng qua bàn, ôm chầm lấy Khả Vi nhấn xuống sàn nhà.

Choang!

Tiếng kính vỡ tan tành. Một viên đạn bắn tỉa xé toạc không khí, găm thẳng vào chiếc ghế gỗ nơi Khả Vi vừa ngồi. Nếu không có phản xạ của Sâm, cô đã không còn mạng.

"A Hổ! Bảo vệ vòng ngoài!" Kính Sâm hét vào bộ đàm, tay kia rút khẩu súng lục giắt sau lưng. Gân xanh trên trán anh nổi lên, sát khí bùng phát khiến không khí trở nên đặc quánh.

Khả Vi run rẩy trong vòng tay anh, tai cô ù đi vì tiếng nổ. "Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Kẻ thù tìm đến. Ở sát bên cạnh tôi!" Sâm gằn giọng.

Bên ngoài, tiếng súng nổ liên hồi bắt đầu vang lên. Ánh đèn trong biệt thự vụt tắt, đẩy mọi thứ vào bóng tối mịt mù. Kính Sâm kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm mật dưới hầm, nhưng ngay tại hành lang, một nhóm người mặc đồ đen, bịt mặt đã tràn vào.

"Phó Kính Sâm! Hôm nay là ngày giỗ của mày!" Một gã gào lên và xả súng.

Sâm đẩy Khả Vi vào sau một cột trụ lớn bằng đá. Anh lăn xả giữa những làn đạn, từng phát súng anh bắn ra đều chuẩn xác đến đáng sợ. Khả Vi bịt tai lại, trân trối nhìn người đàn ông vốn dĩ luôn sạch sẽ, cao ngạo giờ đây đang nhuốm máu quân thù. Đây chính là bộ mặt thật của thế giới mà anh sống – nơi cái chết chỉ cách một hơi thở.

Bất chợt, một tên sát thủ vòng ra phía sau, hướng nòng súng về phía Khả Vi.

"Khả Vi! Tránh ra!"

Kính Sâm không kịp nạp đạn, anh lao thẳng thân mình về phía cô.

Pằng!

Một tiếng súng khô khốc vang lên. Kính Sâm khựng lại, một dòng máu đỏ thẫm phun ra từ mạn sườn anh, nhưng anh vẫn kịp dùng báng súng đập mạnh vào đầu tên sát thủ khiến gã gục ngay tại chỗ.

"Anh... anh bị thương rồi!" Khả Vi hét lên, cô lao ra đỡ lấy anh. Bàn tay cô chạm vào vết thương của anh, cảm giác ấm nóng và bết dính của máu khiến cô kinh hoàng.

"Chết tiệt... chạy đi... vào hầm mật..." Sâm thở dốc, gương mặt anh trắng bệch dưới ánh trăng yếu ớt.

Nhưng Khả Vi không chạy. Bản năng của một cô gái vốn yếu đuối bỗng chốc trở nên mạnh mẽ lạ thường. Cô thấy A Hổ và những thuộc hạ khác đang bị cầm chân ở sảnh chính, còn Kính Sâm đang mất máu quá nhanh. Nếu cô bỏ đi lúc này, anh chắc chắn sẽ chết.

"Tôi không bỏ mặc anh!"

Khả Vi nghiến răng, cô dùng hết sức bình sinh dìu anh đứng dậy. Cô nhớ lại những kiến thức sơ cứu cơ bản, xé vạt váy trắng của mình, quấn chặt lấy vết thương để cầm máu cho anh.

"Kính Sâm, nhìn tôi này! Anh không được ngất!" Cô vỗ nhẹ vào má anh, nước mắt rơi lã chã nhưng đôi tay không hề run rẩy.

Trong cơn mơ màng, Kính Sâm nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ nhưng đầy kiên định của cô. Anh khẽ cười, một nụ cười ngạo nghễ và cay đắng. Hóa ra, lúc anh đứng trên đỉnh cao quyền lực, người ta sợ anh; nhưng lúc anh cận kề cái chết, chỉ có "con nợ" bé nhỏ này là người duy nhất sẵn sàng bảo vệ anh.

Tiếng còi xe cảnh sát và viện trợ từ các bang phái đồng minh vang lên từ xa. Đám sát thủ bắt đầu rút lui. A Hổ lao vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng Khả Vi đang ôm lấy Kính Sâm, tay cô đầy máu nhưng ánh mắt sắc lẹm bảo vệ anh như một con sư tử cái bảo vệ bạn đời.

"Đại ca!"

"Mau... đưa anh ấy đi cấp cứu!" Khả Vi ra lệnh, giọng nói của cô lúc này không còn là của một cô gái ngoan hiền, mà mang theo một sự uy nghiêm khó tả.

Kể từ đêm đó, tất cả thuộc hạ của Phó gia đều hiểu một điều: Diệp Khả Vi không còn là một món đồ chơi. Cô là "vảy ngược" của Phó Kính Sâm, và cũng là người duy nhất có quyền đứng cạnh anh giữa cơn mưa đạn.