MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 6

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 6

897 từ · ~5 phút đọc

Về đến Phó Viên, không gian càng trở nên ngột ngạt hơn cả lúc ở trung tâm thương mại. Phó Kính Sâm không nói một lời, thô bạo lôi Khả Vi lên tầng 3 – khu vực cấm địa mà cô từng thề sẽ không bao giờ tự ý bước vào.

Anh đẩy cô vào phòng, tiếng cửa sập lại vang lên khô khốc như tiếng súng.

"Quỳ xuống."

Giọng nói của anh lạnh lẽo, không chút cảm xúc. Khả Vi sững sờ, đôi mắt ngấn nước nhìn anh đầy uất ức. Sự tự trọng của một cô gái luôn sống mẫu mực khiến cô đứng im bất động.

"Tôi bảo em quỳ xuống!" Sâm quát lên, anh hất tung đống tài liệu trên bàn làm việc. "Em vì một thằng đàn ông yếu đuối mà dám dùng ánh mắt oán hận đó nhìn tôi sao? Em có biết nếu là kẻ khác, hôm nay tôi đã bẻ gãy chân cậu ta rồi không?"

Khả Vi cắn môi đến bật máu, cô không quỳ, trái lại còn tiến lên một bước, giọng run rẩy nhưng kiên định: "Anh có thể giam cầm tôi, có thể dùng tiền để mua sự tự do của tôi, nhưng anh không có quyền sỉ nhục nhân phẩm của tôi và bạn của tôi. Đình Phong không làm gì sai cả!"

Kính Sâm khựng lại. Anh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, người mà chỉ cần một bàn tay anh cũng đủ bóp nát, vậy mà giờ đây cô đang nhìn anh bằng đôi mắt bùng cháy sự phản kháng. Cơn giận của anh đạt đỉnh điểm, anh bước tới, ép cô vào tường, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ cô – không đủ để cô nghẹt thở, nhưng đủ để cô cảm nhận được tử thần đang cận kề.

Nhưng ngay khi nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên mu bàn tay mình, trái tim sắt đá của Sâm bỗng thắt lại. Một cảm giác tội lỗi lạ lẫm trỗi dậy, anh buông tay ra, lùi lại như vừa bị điện giật.

"Điên rồ..." Anh cười nhạt, nụ cười đầy sự tự giễu.

Anh lảo đảo bước về phía ban công, mở toang cửa sổ để cái lạnh của vùng núi ùa vào, át đi mùi hương hoa nhài đang làm tâm trí anh rối loạn. Anh rút một điếu thuốc, bàn tay run rẩy bật lửa mãi không cháy.

Khả Vi đứng đó, nhìn bóng lưng cô độc của anh dưới ánh trăng. Cô thấy bờ vai anh khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà giống như đang kìm nén một cơn đau đớn tột cùng.

"Tại sao anh lại trở nên như thế này?" Khả Vi khẽ hỏi, giọng cô đã dịu đi. "Anh có tất cả, tiền bạc, quyền lực... tại sao anh lại luôn nhìn thế giới bằng sự thù hận?"

Kính Sâm rít một hơi thuốc sâu, khói trắng mờ ảo che đi gương mặt anh. "Tất cả? Tôi chẳng có gì cả, Khả Vi ạ."

Anh quay lại, đôi mắt đỏ vằn nhìn cô: "Em có biết cha tôi đã chết thế nào không? Ông ấy bị chính người anh em chí cốt của mình phản bội, bị bắn chết ngay trước mắt tôi khi tôi mới mười tuổi. Mẹ tôi vì quá đau buồn mà gieo mình xuống biển. Kể từ đó, tôi hiểu rằng trên đời này, nếu em không sở hữu một thứ gì đó hoàn toàn, nó sẽ đâm sau lưng em."

Anh tiến lại gần cô, nhưng lần này không còn sự hung bạo. Anh đưa bàn tay đầy vết sẹo vuốt nhẹ lên mái tóc cô.

"Thằng nhóc đó... nó có ánh sáng mà tôi không có. Tôi ghét cái cách em nhìn nó, vì nó nhắc nhở tôi rằng tôi thuộc về vũng bùn, còn em lẽ ra thuộc về nơi có ánh mặt trời đó. Nhưng tôi ích kỷ lắm, Khả Vi. Tôi muốn kéo em xuống đây, để em là người duy nhất nhìn thấy tôi trong bóng tối này."

Khả Vi lặng người. Hóa ra, đằng sau sự chiếm hữu điên cuồng kia là một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc, một đứa trẻ mười tuổi chưa bao giờ được chữa lành. Cô bất giác đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay đang run của anh.

"Anh không cần phải kéo tôi xuống vũng bùn. Nếu anh muốn, tôi có thể ngồi lại đây... cùng anh nhìn lên ánh trăng mà."

Kính Sâm sững sờ. Anh không ngờ cô lại nói ra những lời đó. Anh gục đầu vào vai cô, hít lấy mùi hương dịu dàng như sự cứu rỗi duy nhất trong cuộc đời đẫm máu của mình. Đêm đó, ông trùm của thành phố S không ra lệnh cho ai, không giết một ai, anh chỉ ở đó, ôm chặt lấy "món nợ" nhỏ bé của mình như sợ rằng chỉ cần buông tay, ánh sáng cuối cùng này cũng sẽ biến mất.

"Đừng rời bỏ tôi," anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn. "Nếu em đi, tôi sẽ thực sự biến thành một con quỷ."

Khả Vi không trả lời, cô chỉ im lặng để anh tựa vào. Trong lòng cô, ranh giới giữa sự căm ghét và lòng thương cảm bắt đầu mờ nhòa, nhường chỗ cho một thứ tình cảm nhen nhóm mà cô chưa thể đặt tên.