MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTù Nhân Của Ác MaChương 5

Tù Nhân Của Ác Ma

Chương 5

1,111 từ · ~6 phút đọc

Trung tâm thương mại Diamond Plaza hôm nay bị phong tỏa một tầng chỉ để phục vụ một vị khách duy nhất. Phó Kính Sâm ngồi trên chiếc ghế bành bọc da ở khu vực chờ, trên tay cầm tờ tạp chí tài chính, nhưng thực chất ánh mắt anh chưa từng rời khỏi tấm rèm của phòng thay đồ.

Mỗi khi tấm rèm lụa kéo ra, Diệp Khả Vi lại xuất hiện trong một diện mạo mới. Khi thì là chiếc váy dạ hội đen huyền bí, khi thì là bộ váy ren trắng tinh khôi. Cô xinh đẹp, vẻ đẹp thuần khiết như một đóa nhài giữa rừng gươm giáo, khiến những nhân viên cửa hàng xung quanh đều phải thầm xuýt xoa.

"Tôi... tôi thấy bộ này hơi ngắn." Khả Vi bước ra trong một chiếc váy ôm sát màu đỏ rượu, đôi chân thon dài trắng ngần lộ ra khiến hơi thở của Kính Sâm khẽ khựng lại một nhịp.

Anh gấp tờ tạp chí, đứng dậy tiến lại gần cô. Đôi giày da nện xuống sàn đá phát ra những tiếng cộp... cộp đầy áp lực. Sâm đứng sau lưng cô, nhìn vào gương. Bàn tay anh đặt lên bờ vai trần của cô, cảm nhận làn da mịn màng đang run rẩy dưới sự đụng chạm của mình.

"Đẹp." Anh chỉ buông một từ duy nhất, nhưng hơi nóng từ giọng nói ấy khiến tai Khả Vi đỏ bừng. "Nhưng em nói đúng, nó quá ngắn. Tôi không muốn những kẻ khác nhìn thấy đôi chân này."

Anh quay sang người quản lý, giọng lạnh lùng: "Lấy hết những bộ cô ấy vừa thử, trừ bộ này ra. Đốt nó đi."

Khả Vi sửng sốt: "Anh... anh thật vô lý! Nó chỉ là một chiếc váy..."

"Trong thế giới của tôi, những gì tôi không muốn người khác thấy, nó không nên tồn tại."

Ngay lúc bầu không khí đang căng thẳng, một giọng nói nam giới vang lên từ phía cửa vào, mang theo sự ngạc nhiên và vui sướng:

"Khả Vi? Đúng là em rồi!"

Khả Vi quay đầu lại. Gương mặt cô lập tức biến sắc, đôi mắt mở to. "Đình Phong? Sao anh lại ở đây?"

Đó là Lâm Đình Phong, thanh mai trúc mã và cũng là người mà Khả Vi từng thầm thương trộm nhớ suốt những năm đại học. Anh ta là một bác sĩ trẻ, diện mạo tri thức và hiền lành, hoàn toàn đối lập với bóng tối bao trùm quanh Phó Kính Sâm.

Đình Phong định bước tới cầm tay Khả Vi, nhưng chưa kịp chạm vào, một cánh tay thép đã chắn ngang giữa hai người.

Phó Kính Sâm bước lên phía trước, che khuất hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của Khả Vi sau lưng mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng thông thường, mà là sát khí nồng đậm của một kẻ săn mồi thấy lãnh địa bị xâm phạm.

"Cậu là ai?" Sâm hỏi, giọng thấp đến mức rợn người.

Đình Phong hơi khựng lại trước khí thế áp đảo của người đàn ông trước mặt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Tôi là bạn thân của Khả Vi. Anh là ai? Tại sao lại đi cùng cô ấy?"

Khả Vi sợ hãi, cô biết tính khí của Sâm. Cô vội vàng nắm lấy gấu áo của anh, lý nhí: "Anh ấy chỉ là bạn cũ thôi, chúng tôi vô tình gặp..."

"Bạn cũ?" Kính Sâm xoay người lại, bóp nhẹ cằm Khả Vi, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh trước mặt Đình Phong. "Ánh mắt cậu ta nhìn em không giống bạn bè chút nào, Khả Vi ạ."

Anh quay lại nhìn Đình Phong, nở một nụ cười đầy khiêu khích nhưng tàn nhẫn: "Tôi là chủ nhân của cô ấy. Mọi thứ thuộc về Diệp Khả Vi, từ hơi thở đến từng sợi tóc, hiện tại đều thuộc về Phó Kính Sâm tôi. Cậu có ý kiến gì sao?"

"Chủ nhân? Khả Vi, có chuyện gì vậy? Anh ta ép buộc em phải không?" Đình Phong phẫn nộ định xông lên.

"Dừng lại đi, Đình Phong! Anh đi đi!" Khả Vi hét lên, nước mắt bắt đầu rơi. Cô sợ nếu Đình Phong còn ở lại, Phó Kính Sâm sẽ khiến anh ta biến mất vĩnh viễn khỏi thành phố này.

Kính Sâm thấy giọt nước mắt của cô, cơn giận trong lòng anh càng bùng lên dữ dội. Anh ghét việc cô khóc vì một người đàn ông khác. Anh thô bạo kéo cô vào lòng, vòng tay siết chặt đến mức khiến cô đau đớn.

"Nghe thấy chưa? Cô ấy bảo cậu biến đi." Kính Sâm ra hiệu bằng mắt cho A Hổ đang đứng gần đó. Ngay lập tức, hai gã thuộc hạ tiến lên khống chế Đình Phong.

"Đừng làm hại anh ấy! Tôi xin anh!" Khả Vi bám chặt lấy cánh tay Sâm, giọng khẩn khoản.

Kính Sâm cúi xuống, thì thầm vào tai cô: "Nếu em còn nhìn cậu ta thêm một giây nào nữa, tôi không chắc cậu ta có thể rời khỏi đây với đôi mắt nguyên vẹn đâu."

Khả Vi lập tức cúi gầm mặt, cơ thể run lên bần bật. Sự phục tùng này của cô cuối cùng cũng xoa dịu được con thú dữ trong lòng Sâm. Anh buông tay khỏi người cô, chỉnh lại tay áo một cách thong dong như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Thả cậu ta ra. Chúng ta về."

Trên xe về Phó Viên, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Khả Vi ngồi thu mình sát cửa xe, đôi mắt đỏ hoe nhìn ra cửa sổ.

Bất chợt, Kính Sâm kéo cô lại gần, mặc cho cô chống cự, anh ép cô ngồi lên đùi mình. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc để trấn áp cơn cuồng nộ vẫn còn âm ỉ.

"Đừng bao giờ để tôi thấy em nhìn người đàn ông khác bằng ánh mắt đó một lần nữa," anh lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự chiếm hữu đến cực đoan. "Khả Vi, em là của tôi. Dù là linh hồn hay thể xác, em chỉ có thể thuộc về bóng tối của tôi thôi."

Khả Vi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô hiểu rằng, chiếc lồng vàng này không chỉ nhốt thể xác cô, mà người đàn ông này đang muốn bóp nghẹt cả trái tim cô trong sự chiếm hữu điên cuồng của anh ta.

Một "gái ngoan" như cô, làm sao có thể thoát khỏi bàn tay của quỷ dữ khi trái tim anh ta bắt đầu biết ghen tuông?