MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTử Thi và Ký ỨcChương 1: Sợi Chỉ Vi Lượng

Tử Thi và Ký Ức

Chương 1: Sợi Chỉ Vi Lượng

1,080 từ · ~6 phút đọc

Mười một giờ đêm, ánh đèn huỳnh quang trong phòng giám định pháp y vẫn lạnh lẽo và chói mắt.

Giám định viên Thẩm An đưa lưỡi dao mổ qua mặt cắt của khối mô, động tác chính xác đến từng micromet, gần như không gây ra tiếng động nào. Sự tĩnh lặng của anh đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, nơi mà chỉ vài giờ trước, một thi thể không danh tính vừa được tìm thấy dưới một cầu vượt khu công nghiệp bỏ hoang.

Thi thể thuộc về một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, bị mất tích ba tuần. Phần khó khăn nhất không phải là nhận dạng khuôn mặt đã biến dạng nhẹ do phân hủy và côn trùng, mà là xác định nguyên nhân cái chết. Không có vết thương lớn, không có máu chảy ồ ạt, chỉ có một dấu hằn mờ nhạt quanh cổ và những vết bầm tụ máu dưới da đầu không rõ ràng. Vụ án bị xếp vào diện nghi ngờ tự sát hoặc chết do bệnh lý cho đến khi Thẩm An bắt đầu công việc.

Anh cúi xuống dưới kính hiển vi điện tử. Những mẫu sợi vải dính trên cổ nạn nhân, bé đến mức mắt thường khó lòng nhận ra, đang được phóng đại. Chúng không phải là sợi của quần áo nạn nhân, cũng không phải của dây thòng lọng thông thường. Đó là sợi nylon kỹ thuật, thường dùng trong các thiết bị cơ khí chuyên dụng. Anh cẩn thận dùng nhíp chuyên dụng gắp từng sợi, đặt vào lam kính mới. Quá trình này đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, bất kỳ rung động nhỏ nào cũng có thể làm mất đi chứng cứ quý giá.

Thẩm An làm việc không ngừng nghỉ. Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Anh không cảm thấy đói hay mệt, chỉ cảm thấy một sự kết nối vô hình với thi thể trên bàn mổ, như thể anh đang nghe câu chuyện cuối cùng người này muốn kể. Anh ghi chép tỉ mỉ vào sổ tay: vị trí vết bầm, mật độ tế bào lympho, màu sắc và độ nhớt của dịch thể. Mỗi dữ liệu y khoa đều phải chính xác tuyệt đối để trở thành căn cứ thép trong tòa án.

Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, phá vỡ sự tĩnh mịch.

Thanh tra cấp cao Lục Mặc bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và một phong thái nghiêm nghị, có kỷ luật. Anh ta là người trực tiếp phụ trách vụ án này, người đưa ra mệnh lệnh điều tra và tổng hợp mọi thông tin. Lục Mặc mặc áo khoác dài, mái tóc đen gọn gàng, ánh mắt sắc bén quét qua phòng giám định.

"Tình hình thế nào, Thẩm An?" Giọng nói anh ta trầm và dứt khoát, không mang theo sự cảm thông thừa thãi.

Thẩm An không ngẩng đầu lên ngay. Anh hoàn thành nốt việc kiểm tra phản ứng sinh hóa của mô gan trước khi trả lời. "Chưa phải tự sát, cũng không phải bệnh lý. Có dấu hiệu bóp nghẹt."

Lục Mặc nhíu mày, sải bước đến gần bàn giám định. Anh ta đã xem qua báo cáo sơ bộ, nhưng anh cần sự khẳng định vững chắc từ Thẩm An. "Dấu hằn ở cổ rất mờ. Cơ sở nào?"

Thẩm An đeo khẩu trang, chỉ tay vào màn hình hiển thị kết quả phân tích hiển vi. "Vết hằn nông do áp lực không quá lớn, nhưng xương móng có dấu hiệu rạn nứt vi mô, chứng tỏ có một lực tác động mạnh, đột ngột, sau đó duy trì áp lực đủ để gây tử vong. Đặc biệt, vi tuần hoàn dưới da vùng cổ có sự tụ máu bất thường, không phù hợp với dây treo cổ thông thường."

Anh chỉ tiếp vào một góc lam kính. "Và đây, sợi nylon kỹ thuật. Loại sợi này không co giãn, chỉ cần lực ép vừa phải cũng đủ khóa đường thở và động mạch cảnh nhanh chóng, khiến nạn nhân không kịp phản ứng mạnh, dẫn đến ít vết thương ngoài."

Lục Mặc nhìn vào kết quả hiển thị, ánh mắt dần trở nên lạnh hơn. Sự chính xác của Thẩm An luôn khiến anh ta phải tôn trọng và tin cậy. Nếu đúng như vậy, đây không phải là một vụ án bế tắc nữa, mà là một vụ giết người được che đậy tinh vi.

"Giả thuyết loại hung khí?" Lục Mặc hỏi. Anh ta đã bắt đầu phân tích tâm lý hung thủ ngay từ khoảnh khắc nghe được lời khẳng định.

"Một loại dây cáp hoặc đai có cấu trúc sợi dày, dùng trong môi trường kỹ thuật. Hung thủ có lẽ quen thuộc với loại vật liệu này. Hơn nữa," Thẩm An ngập ngừng một chút, "tư thế thi thể cho thấy nạn nhân có vẻ quen biết hung thủ, hoặc ít nhất đã bị bất ngờ hoàn toàn. Không có dấu hiệu vật lộn dữ dội, không có vết phòng vệ trên tay."

Lục Mặc gật đầu. Thông tin này vô cùng quan trọng đối với quá trình điều tra của anh. Sự bất ngờ tuyệt đối này ám chỉ sự quen thuộc hoặc một cái bẫy hoàn hảo.

"Tôi cần danh sách chi tiết các công ty sử dụng loại vật liệu này trong vòng bán kính năm kilomet tính từ hiện trường. Và tôi cần một báo cáo giải phẫu chi tiết trong vòng sáu giờ tới. Tôi sẽ cử người mang mẫu vật đối chiếu đi ngay bây giờ." Lục Mặc ra lệnh, giọng nói anh ta đã chuyển sang tông điều hành, dứt khoát và hiệu quả.

"Tôi hiểu. Báo cáo hoàn chỉnh sẽ có trước sáu giờ sáng." Thẩm An trả lời gọn.

Trước khi quay người đi, Lục Mặc dừng lại, nhìn vào bóng lưng cặm cụi của Thẩm An dưới ánh đèn. "Cảm ơn. Cậu làm việc tốt lắm, Thẩm An."

Thẩm An chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Anh biết, đối với Lục Mặc, lời khen đó không chỉ là xã giao, mà là sự công nhận đối với sự thật được khai quật từ phòng giám định này. Với anh, sự thật đó mới là điều quan trọng nhất. Anh lại quay về với những mẫu mô, nơi có những bí mật bị chôn vùi đang chờ được anh giải mã bằng khoa học.